Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết – Biểu tượng của sự hy sinh và bất khuất
Bà Trần Thị Viết (1892 – 2011), quê ở làng An Hòa, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An (nay thuộc xã Thủ Thừa, tỉnh Tây Ninh), đã sống một cuộc đời dài 119 năm với biết bao mất mát và hy sinh thầm lặng vì Tổ quốc.
Năm 17 tuổi, bà kết duyên cùng ông Nguyễn Văn Dành (1890 – 1966), quê xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng (nay là xã Tuyên Bình). Hai ông bà có 10 người con, trong đó 8 người con trai thì có đến 7 người đã anh dũng hy sinh trong các cuộc kháng chiến bảo vệ đất nước.
Từ những năm đầu kháng chiến, các con trai của bà lần lượt lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Người con đầu lòng Nguyễn Văn Liễng tham gia Công an xã Tuyên Bình Tây và hy sinh vào tháng 6/1953. Tiếp đó, các anh Nguyễn Văn Anh, Nguyễn Văn Kiểng, Nguyễn Văn Tạo, Nguyễn Văn Yến… nối tiếp nhau ra trận, nhiều người đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường.
Cuối năm 1958, bà đau đớn nhận tin con trai Nguyễn Văn Tạo hy sinh khi mới 22 tuổi, là Tiểu đội trưởng đội du kích xã. Không lâu sau, người con Nguyễn Văn Kiểng – Đội trưởng du kích – cũng ngã xuống. Năm 1959, bà tiễn thêm hai người con Nguyễn Văn Trị và Nguyễn Văn An lên đường chiến đấu. Đến Tết năm 1963, Nguyễn Văn Trị bị địch bắt và xử bắn tại Mộc Hóa. Con trai út Nguyễn Văn Dẫu tiếp tục tham gia kháng chiến chống Mỹ. Cháu nội Nguyễn Văn Bi, con liệt sĩ Nguyễn Văn Liễng, cũng nối bước cha và các chú tham gia cách mạng khi vừa trưởng thành.
Nỗi đau chưa dừng lại, năm 1966, chồng bà – ông Nguyễn Văn Dành – qua đời. Một mình bà vừa gánh vác gia đình, vừa nuôi dạy con cháu trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt. Có thời gian, bà xuống tóc đi tu tại chùa Thanh Lập (Mỹ An, Kiến Phong, nay thuộc Đồng Tháp), với pháp danh Diệu Mãnh, nhưng lòng vẫn hướng về con cháu và cách mạng.
Mùa thu năm 1968, bà bị địch bắt vì nghi có con theo Việt Cộng và từng vượt ngục. Dù bị giam cầm, tra tấn, bà vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo và không lay chuyển niềm tin vào con đường chính nghĩa. Cũng trong năm này, người con Nguyễn Văn Dẫu hy sinh tại chiến trường Mỹ Tho. Năm 1971, thêm người con Nguyễn Văn Anh hy sinh khi đang công tác binh vận.
Sau đó, bà trở về Đồng Tháp Mười, sống cùng con cháu giữa vùng sông nước hoang sơ. Năm 1972, người con Nguyễn Văn An tiếp tục ngã xuống nơi chiến trường.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về sống cùng gia đình cháu nội là Bình (con liệt sĩ Nguyễn Văn Dẫu), tiếp tục nuôi dạy con cháu, gìn giữ truyền thống cách mạng của gia đình.
Với những hy sinh to lớn và cống hiến bền bỉ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, bà Trần Thị Viết đã được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”.
Cuộc đời bà là minh chứng sâu sắc cho tinh thần yêu nước, sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của người mẹ Việt Nam, góp phần giáo dục các thế hệ hôm nay và mai sau biết trân trọng hòa bình, độc lập mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương.



