Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Võ Thị Tích
Bà sinh năm 1918 tại xã Mỹ Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An – vùng đất giàu truyền thống cách mạng, nơi đã sinh ra biết bao người con ưu tú cho Tổ quốc. Cuộc đời bà gắn liền với ruộng đồng, lao động nông nghiệp giản dị nhưng thấm đẫm sự tần tảo, chịu thương chịu khó và tình yêu quê hương sâu nặng.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, bà Võ Thị Tích có ba người con đều là liệt sĩ: Đặng Văn Khang, Đặng Văn Bình và Đặng Văn Ngữ. Khi Tổ quốc lâm nguy, cả ba người con của bà lần lượt lên đường nhập ngũ, mang theo lý tưởng chiến đấu vì độc lập, tự do và thống nhất đất nước.
Ba lần tiễn con ra trận là ba lần bà phải nén lại nỗi đau xé lòng của một người mẹ. Cả ba người con thân yêu của bà đều đã anh dũng hy sinh trên chiến trường, để lại trong lòng người mẹ già nỗi mất mát không gì có thể bù đắp.
Dù phải chịu đựng nỗi đau to lớn, bà Võ Thị Tích vẫn giữ vững phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam: sống giản dị, kiên cường, gương mẫu chấp hành chủ trương của Đảng và Nhà nước, đồng thời tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, góp phần xây dựng quê hương và động viên thế hệ trẻ tiếp bước cha anh.
Cuộc đời bà là biểu tượng sâu sắc của sự hy sinh thầm lặng – nơi tình mẫu tử hòa quyện cùng tình yêu Tổ quốc, tạo nên sức mạnh tinh thần bất diệt của dân tộc Việt Nam.
Ghi nhận những cống hiến và mất mát to lớn ấy, ngày 05/12/2007, bà Võ Thị Tích được Chủ tịch nước ký Quyết định số 1471/2007/QĐ-CTN truy tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.



