Bà mẹ VNAH Nguyễn Thị Thứ
Câu chuyện về mẹ Nguyễn Thị Thứ gửi đến chúng ta một thông điệp sâu sắc về lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng. Những người mẹ Việt Nam đã đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên tình cảm cá nhân, sẵn sàng hiến dâng những người con thân yêu nhất để đổi lấy độc lập, tự do cho dân tộc. Sự hy sinh ấy không ồn ào nhưng vô cùng vĩ đại, nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, biết ơn thế hệ đi trước và sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước.
Mẹ Thứ - Ngọn lửa Hồng của Tổ Quốc
Họ và tên: Nguyễn Thị Thứ (1904 - 2010)
Quê quán: Thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng Trung, huyện Điện Bàn, Quảng Nam
Mẹ Nguyễn Thị Thứ là một trong những biểu tượng lớn nhất của sự hy sinh thầm lặng trong lịch sử dân tộc Việt Nam
1. Tiểu sử cuộc đời:
Mẹ sinh ra trong một gia đình nông dân giàu lòng yêu nước. Cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, với mái nhà tranh đơn sơ và những tháng ngày lam lũ. Nhưng chính từ nơi bình dị ấy, mẹ đã nuôi dưỡng nên những người con mang trong mình lý tưởng lớn – sẵn sàng đứng lên bảo vệ Tổ quốc.
Vợ chồng mẹ cùng con gái đầu bám trụ xóm làng, vừa sản xuất, vừa đào hầm nuôi giấu cán bộ. Hằng đêm, mẹ để ngọn đèn sáng bên bàn thờ làm ám hiệu an toàn cho cán bộ, du kích đi về hoạt động.
Vườn nhà mẹ rộng, có 5 căn hầm bí mật. Quanh vườn có nhiều cây xanh và cỏ, nuôi nhiều bò để ngụy trang. Lúc an toàn, mẹ Thứ và các con mở hé cửa hầm để mọi người dễ thở và khi có động thì lại giả vờ trông coi bò để chỉnh sửa, ngụy trang lại miệng hầm. Hàng trăm cán bộ, bộ đội, du kích được gia đình mẹ Thứ chở che, chăm sóc...
Nuôi con cháu trong cảnh lận đận, đói nghèo nhưng khi Tổ quốc cần, mẹ Thứ động viên, tiễn các con ra chiến trường. Mẹ Thứ có 12 người con (11 trai và 1 gái) thì 9 con trai hy sinh.
2. Sự hy sinh thầm lặng của Mẹ Thứ:
Hiếm có người mẹ nào trên thế giới này mang nhiều nỗi đau và sự hy sinh cho Tổ quốc như mẹ Thứ. Trong chống Pháp và Mỹ, mẹ Thứ lần lượt nhận 9 giấy báo tử của 9 con trai và nhận tin con rể cùng 2 cháu ngoại hy sinh.
Ngày 18-6-1948, anh Lê Tự Xuyến - chiến sĩ giao liên bị Pháp bắn tại đầu làng. Nửa tháng sau, ngày 5-10-1948, con trai Lê Tự Hàn (anh) hy sinh khi làm nhiệm vụ tải thương. Khi nỗi đau chưa kịp nguôi ngoai thì 10 ngày sau, con trai Lê Tự Hàn (em) ngã xuống trong trận chống càn.
Tháng 4 - 1945 con trai Lê Tự Lem tròn 20 tuổi hy sinh trong lúc chiến đấu ở huyện nhà. Trong vòng 6 năm, mẹ Thứ mất 5 người con, đau thương dồn dập nhưng cứ khi con trưởng thành, mẹ lại động viên, tiễn con ra chiến trường. Mỗi lần tiễn con, mẹ không giữ lại. Mẹ chỉ lặng lẽ chuẩn bị hành trang, dặn dò: “Đi đi con, nước còn thì nhà còn”. Những năm tháng sau đó là chuỗi ngày chờ đợi trong im lặng. Tin dữ lần lượt gửi về…
Tháng 9-1966, con trai Lê Tự Nự hy sinh. Năm 1972, anh Lê Tự Mười và anh Lê Tự Trịnh hy sinh. Năm 1974, anh Lê Tự Thịnh - Ðại đội trưởng bộ đội ở huyện Duy Xuyên hy sinh trong lần chỉ huy đơn vị đánh đồn giặc. Con trai cả Lê Tự Chuyển - chiến sĩ biệt động Sài Gòn hy sinh vào 9 giờ ngày 30-4-1975 ngay trên cầu Rạch Chiếc ở cửa ngõ vào Sài Gòn, chỉ trước vài giờ đất nước thống nhất.
Con rể của mẹ là Ngô Tường (chồng của mẹ VNAH Lê Thị Trị) tham cách mạng từ thời chống Pháp, bị giặc Mỹ bắt năm 1956, bị tra tấn cho đến lúc tử vong, được công nhận là liệt sĩ. Mẹ Thứ còn 2 cháu ngoại (con gái của mẹ Trị) là Ngô Thị Điểu bị giặc Mỹ bắt tra hỏi, hy sinh tháng 8-1970 và Ngô Thị Cúc hy sinh trong lần công tác vào vùng địch hậu năm 1973.
Sự mất mát, hy sinh của gia đình mẹ Thứ không có bút mực nào diễn tả hết.
3. Sừng sững tượng đại Mẹ Việt Nam anh hùng:
Ngày 17-12-1994, Chủ tịch nước Lê Đức Anh ký quyết định tặng và truy tặng danh hiệu Bà mẹ VNAH đợt đầu tiên cho 19.879 bà mẹ, trong đó có mẹ Thứ. Trân trọng với những gì các Bà mẹ VNAH đã cống hiến cho Tổ quốc, cho nhân dân, năm 2004, Đảng và Nhà đồng ý xây dựng quần thể tượng đài Bà mẹ VNAH. Ngày 27-7-2009, công trình được khởi công tại núi Cấm (thôn Phú Thạnh, xã Tam Phú, TP.Tam Kỳ, Quảng Nam) rộng 150.000m2 (15ha); hoàn thành ngày 24-3-2015.
Đây là tượng đài Bà mẹ VNAH lớn nhất nước.
4. Thông điệp:
Cuộc đời của mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ là câu chuyện của riêng một con người, mà là biểu tượng cho hàng vạn người mẹ Việt Nam trong chiến tranh.
Họ không trực tiếp cầm súng, nhưng chính họ đã hiến dâng những điều quý giá nhất – những người con – để làm nên độc lập, tự do cho dân tộc. Họ là những “ngọn lửa âm thầm”, cháy suốt một đời mà không cần ai nhìn thấy.



