Ba Mươi Hai Giờ Nén Đau Tìm Sóng Ở Bãi Cháy
Thôn Liễu Kinh
Tháng 8 năm 1964, sau sự kiện Vịnh Bắc Bộ, không quân Mỹ mở trận đánh phá khốc liệt đầu tiên vào miền Bắc nhằm đè bẹp các căn cứ Hải quân của ta tại Bãi Cháy (Quảng Ninh) và vùng biển Hải Phòng. Tiếng pháo gầm vang, khói đen ngút trời bao phủ toàn bộ vùng ven biển.
Lúc ấy, người con quê Thủy Nguyên, Hải Phòng – chiến sĩ thông tin liên lạc Bùi Văn Tùng thuộc Trung đoàn 171 Hải quân – đang trực đài đài ra-da sóng ngắn trên một cao điểm sát biển. Nhiệm vụ của ông là giữ vững mạch máu thông tin chỉ hủy giữa Bộ Tư lệnh Hải quân với các tàu chiến đang đánh trả máy bay địch ngoài khơi.
Một trận mưa bom từ máy bay A-4 Skyhawk dội xuống quanh đài quan sát. Đất đá sạt lở, một mảnh bom xé rách mạn sườn trái của ông Tùng, máu phun ra xối xả làm đỏ thẫm chiếc áo may-ô quân phục. Áng anten thu phát chính trên đỉnh đồi bị đánh gãy gập, tín hiệu liên lạc rơi vào im lặng hoàn toàn.
Giữa lúc các tàu chiến ngoài biển đang cần nhận tọa độ mục tiêu để bắn trả, ông Tùng từ chối rút lui. Người lính trẻ Hải Phòng nén cơn đau xé thịt, một tay ôm chặt vết thương ở sườn, tay còn lại bò lê trên mặt đất đầy mảnh kim loại sắc nhọn để nối lại đường dây anten bị đứt. Do thiết bị kẹp nối bị cháy hỏng, ông đã dùng chính ngón tay trần bện chặt hai đầu dây cáp đồng, dùng áp lực cơ thể ghì chặt điểm nối vào cọc sắt để giữ dòng điện thông suốt.
Suốt 32 giờ đồng hồ chiến đấu liên tục trong tình trạng mất máu và đói khát, ông Tùng không rời vị trí một bước. Nhờ dòng tín hiệu thông suốt do ông đánh đổi bằng máu và sự kiên cường, Bộ Tư lệnh Hải quân đã chỉ huy các lực lượng pháo cao xạ và tàu tuần tiễu bắn rơi 8 máy bay Mỹ, bắn hỏng nhiều chiếc khác ngay trong trận đầu thử lửa.



