BA MƯƠI TUỔI, MỘT ĐỜI VÌ NƯỚC
Nguyễn Thị Minh Khai sinh năm 1910.
Năm 1927, ở tuổi 17, bà bước vào con đường cách mạng.
Năm 1930, bà được kết nạp vào Đảng và hoạt động tại nước ngoài.
Năm 1935, bà tham dự Đại hội VII Quốc tế Cộng sản tại Moskva và trình bày tham luận về phụ nữ Đông Dương.
Năm 1936, bà trở về Nam Kỳ, tham gia lãnh đạo phong trào và giữ chức Bí thư Thành ủy Sài Gòn – Chợ Lớn.
Năm 1940, bà bị thực dân Pháp bắt.
Ngày 28/8/1941, bà hy sinh tại Hóc Môn.
Chỉ hơn mười năm.
Một quãng thời gian không dài nếu tính bằng năm tháng, nhưng đủ để Nguyễn Thị Minh Khai ghi dấu tên mình trong lịch sử cách mạng Việt Nam.
Bà đã đi qua nhiều vị trí: người hoạt động cách mạng trẻ tuổi ở Vinh, cán bộ hoạt động tại Hương Cảng, đại biểu tại diễn đàn Quốc tế Cộng sản, rồi người lãnh đạo phong trào ở Nam Kỳ.
Mỗi nơi bà đi qua đều gắn với một nhiệm vụ.
Mỗi giai đoạn đều có những hiểm nguy.
Nhưng điều không thay đổi là sự kiên định với con đường đã lựa chọn.
Nguyễn Thị Minh Khai hy sinh khi mới 30 tuổi. Bà không được chứng kiến ngày đất nước giành độc lập năm 1945.
Nhưng những người như bà đã góp phần đặt nền móng cho cuộc đấu tranh giành độc lập của dân tộc.
Nhiều năm sau, tên tuổi Nguyễn Thị Minh Khai được đặt cho những con đường, trường học và công trình ở nhiều địa phương.
Những cái tên ấy không chỉ để ghi nhớ một nhân vật lịch sử.
Đó là lời nhắc về một thế hệ thanh niên đã dành tuổi xuân cho đất nước.
Nguyễn Thị Minh Khai – 30 tuổi, một đời vì nước.
Một cuộc đời ngắn ngủi, nhưng lý tưởng và tấm gương của người nữ chiến sĩ cách mạng tiền bối vẫn tiếp tục được thế hệ trẻ nhắc nhớ và tiếp nối.



