Bài viết

Bà Múp và Tình Đồng Đội

Phú Thọ27/11/2025Bùi Thanh Sơn (Chi đoàn xóm Phủ Vệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều xuống, Bà Múp ngồi trước hiên nhà, ánh nắng nhuộm vàng mái ngói, khói bếp lan tỏa mùi cơm chiều. Mấy đứa cháu quây quanh, mắt sáng rực tò mò. Bà hắng giọng, giọng trầm ấm nhưng đầy sống động:

Ngày xưa, bọn bà còn trẻ, cũng như các con bây giờ, nhưng trong chiến tranh, chúng ta phải sống và làm việc cùng nhau, phải dựa vào nhau mà sống. Tình đồng đội quý giá lắm.

Bà kể về một lần đi tiếp tế lương thực cho bộ đội. Trời mưa to, đường lầy lội, từng bao gạo nặng trĩu vai. Một đồng đội trượt chân, suýt ngã xuống suối. Bà Múp lao tới, cùng vài người kéo anh ấy lên, cả nhóm dừng lại một chút, thở hổn hển, rồi lại bước tiếp.

Khi ấy, ai cũng mệt, ai cũng sợ. Nhưng nếu một người bỏ cuộc, thì cả nhóm sẽ không tới được nơi cần đến. Chúng tôi nắm tay nhau mà bước, cùng nhau vượt qua mọi khó khăn.

Bà Múp nhìn các cháu, ánh mắt dịu dàng:

Tình đồng đội không chỉ là chia sẻ công việc hay gánh nặng. Nó còn là chia sẻ nỗi sợ, niềm vui, và giữ nhau sống sót qua những ngày khó khăn nhất. Nhờ đồng đội mà bọn bà mới có thể hoàn thành nhiệm vụ, giữ làng, giữ quê hương.

Các cháu im lặng, lắng nghe. Trong ánh chiều cuối ngày, câu chuyện của Bà Múp không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là bài học về lòng dũng cảm, sự kiên cường và tình người.

Nhớ nhé, các con! Tình đồng đội là thứ vô giá, và phải biết gìn giữ nó, dù là trong chiến tranh hay trong cuộc sống hàng ngày.

Bà Múp mỉm cười, đưa tay vuốt tóc các cháu, và bóng chiều chậm rãi trôi qua hiên nhà, mang theo những ký ức ấm áp về một thời tuổi trẻ dũng cảm và gắn bó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bà Múp và Tình Đồng Đội | Câu chuyện thời hoa lửa