BA NĂM BÊN ĐẤT LÀO – GIỮ MẠCH MÁU TRƯỜNG SƠN
Khi vượt qua dãy Trường Sơn sang đất bạn Lào, người lính Việt Nam khi ấy không nghĩ mình đang bước sang một quốc gia khác. Họ chỉ biết: đường này phải giữ, máu này phải thông, để miền Nam có ngày toàn thắng.
BA NĂM BÊN ĐẤT LÀO – GIỮ MẠCH MÁU TRƯỜNG SƠN
Khi vượt qua dãy Trường Sơn sang đất bạn Lào, người lính Việt Nam khi ấy không nghĩ mình đang bước sang một quốc gia khác.
Họ chỉ biết: đường này phải giữ, máu này phải thông, để miền Nam có ngày toàn thắng.
Ba năm bên đất Lào, với ông Vy Văn Thị, không chỉ là ba năm chiến đấu, mà là ba năm sống cùng nhân dân Lào như ruột thịt.
Rừng Lào – nơi không còn ranh giới
Đơn vị ông đóng quân sâu trong rừng. Ban ngày nguỵ trang, ban đêm mở đường, sửa cầu, giữ kho, bảo vệ tuyến vận chuyển. Bom Mỹ đánh ngày đánh đêm, có lúc đất rung như động đất, cây rừng bật gốc, khói phủ kín lối đi.
Giữa nơi hoang vu ấy, người dân Lào xuất hiện như người thân.
Họ mang đến nắm xôi nếp, con cá suối, quả rừng, có khi chỉ là bát nước lá nhưng ấm đến lạ.
Một bà mẹ Lào tóc bạc, tay run run đặt gói xôi vào tay ông, nói bằng giọng chậm rãi:
“Bộ đội Việt – con của mẹ.
Giữ đường, giữ mạng cho cả hai nước.”
Ông không hiểu hết tiếng, nhưng hiểu bằng trái tim.
Chia nhau từng hạt muối
Có những tháng trời không tiếp tế.
Muối hiếm hơn đạn.
Gạo phải trộn với củ rừng.
Người Lào nhường phần mình.
Người Việt chia lại phần hiếm hoi có được.
Có đêm mưa rừng xối xả, một chiến sĩ Việt sốt rét ác tính, người run như cành khô. Dân bản Lào băng rừng giữa đêm, cõng thầy mo đến. Không thuốc, chỉ có lá rừng, lời khấn, và hơi ấm người anh em.
Sáng hôm sau, cơn sốt hạ.
Chiến sĩ ấy bật khóc:
“Nếu không có dân bản…
chắc em không còn sống.”
Người Lào chỉ cười hiền:
“Việt – Lào… một lòng.”
Máu Việt – máu Lào trên cùng con đường
Có lần, địch đánh phá dữ dội tuyến đường. Bom rải kín lối, cầu gỗ bị sập. Nếu không thông tuyến kịp thời, đoàn xe phía sau sẽ mắc kẹt, hàng nghìn chiến sĩ phía trước thiếu đạn, thiếu lương thực.
Ông cùng dân quân Lào lao vào sửa cầu trong mưa bom.
Một thanh niên Lào trúng mảnh bom, ngã xuống ngay bên trụ cầu. Trước khi nhắm mắt, anh nắm tay ông, nói bằng tiếng Việt bập bõm:
“Đường… phải thông…
Bộ đội Việt… đi cho kịp.”
Cầu xong.
Xe qua.
Nhưng một người anh em Lào nằm lại.
Đêm ấy, cả đơn vị và dân bản đốt lửa canh đường, không ai nói một lời. Chỉ có tiếng côn trùng và nỗi đau chung không phân biệt quốc tịch.
Ba năm – một nghĩa tình
Ba năm bên đất Lào, ông Vy Văn Thị học được rằng:
Tình đồng đội là sẵn sàng chết thay nhau
Tình nhân dân là nhường bát cơm cuối cùng
Tình Việt – Lào là cùng đổ máu cho một con đường
Ngày chia tay, dân bản buộc chỉ cổ tay cho bộ đội Việt. Sợi chỉ trắng mỏng, nhưng buộc chặt cả một đời nghĩa tình.
Bà mẹ Lào nắm tay ông thật lâu:
“Khi nào hòa bình…
nhớ quay lại…
đây là nhà.”



