BA NĂM GỬI LẠI TUỔI XUÂN NƠI BIÊN CƯƠNG
Hoàng Thế Kim, sinh năm 1961, quê ở thôn Bản Tồng, xã Niêm Sơn, lên đường nhập ngũ năm 1978. Trong thời gian tại ngũ, ông công tác tại Ban Chỉ huy Quân sự huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang, thực hiện nhiệm vụ tại Xín Cái, Mèo Vạc. Ba năm quân ngũ là một dấu son trong tuổi trẻ của ông, gắn với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc nơi biên giới và những năm tháng không thể nào quên.
BA NĂM GỬI LẠI TUỔI XUÂN NƠI BIÊN CƯƠNG
Có một thời, khi đất nước còn nhiều thử thách, tuổi trẻ của những chàng trai vùng cao không chỉ được đo bằng những ước mơ về cuộc sống riêng. Có những người vừa bước qua tuổi đôi mươi đã đứng trước một lựa chọn lớn: lên đường khi Tổ quốc cần.
Năm 1978, Hoàng Thế Kim cũng bước vào hành trình ấy.
Sinh năm 1961, người thanh niên quê thôn Bản Tồng khi ấy đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Phía trước có thể là những dự định giản dị của một người trẻ nơi bản làng, là gia đình, quê hương và cuộc sống quen thuộc. Nhưng rồi màu áo lính đã đưa ông đến một chặng đường khác.
Chặng đường của trách nhiệm.
Chặng đường của những ngày xa quê.
Và cũng là chặng đường mà một phần tuổi xuân được gửi lại nơi biên giới.
Hoàng Thế Kim được phân công công tác tại Ban Chỉ huy Quân sự huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang, thực hiện nhiệm vụ tại Xín Cái, Mèo Vạc, Hà Giang. Hồ sơ ghi nhận ông nhập ngũ năm 1978, xuất ngũ năm 1981, với 3 năm thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Xín Cái...
Chỉ hai tiếng gọi tên một địa danh, nhưng với người lính từng có những năm tháng ở đó, có lẽ phía sau cái tên ấy là cả một miền ký ức.
Đó là những ngày tháng sống trong quân ngũ, nơi mọi sinh hoạt đều gắn với kỷ luật và nhiệm vụ. Là những ngày cùng đồng đội thực hiện phần việc của mình. Là những khoảng thời gian mà người lính hiểu rằng mình đang đứng ở một vị trí khác với cuộc sống thường ngày nơi quê nhà.
Ở nơi biên giới, trách nhiệm không phải là một khái niệm xa xôi.
Nó hiện diện trong từng ngày.
Trong từng nhiệm vụ được giao.
Trong ý thức của mỗi người lính rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình và là cuộc sống bình yên của những người thân yêu.
Có lẽ cũng từ những ngày tháng ấy, Hoàng Thế Kim đã trưởng thành theo một cách rất riêng.
Quân ngũ rèn luyện con người bằng kỷ luật.
Đồng đội dạy con người biết sẻ chia.
Nhiệm vụ dạy con người biết trách nhiệm.
Và những năm tháng xa quê dạy người ta biết trân trọng hơn nơi mình thuộc về.
Ba năm.
Ba năm không phải là quãng thời gian quá dài trong một đời người.
Nhưng đó lại là ba năm tuổi trẻ.
Ba năm mà một người thanh niên có thể dành cho những dự định riêng, nhưng Hoàng Thế Kim đã dành cho nhiệm vụ chung.
Ba năm ấy rồi cũng đi qua.
Năm 1981, ông hoàn thành thời gian phục vụ và trở về quê hương. Từ người lính nơi Xín Cái, ông trở lại với cuộc sống quen thuộc ở Bản Tồng.
Có thể ngày trở về không mang theo những điều thật lớn lao.
Không có những trang sử riêng dành cho một người.
Chỉ có một người lính trở về sau những năm tháng thực hiện nhiệm vụ, tiếp tục cuộc sống của mình giữa quê hương.
Nhưng chính sự bình dị ấy lại khiến câu chuyện trở nên đáng trân trọng.
Bởi lịch sử không chỉ được viết nên từ những cái tên lớn.
Lịch sử còn được góp lại từ những con người bình thường đã làm tròn phần trách nhiệm của mình trong những thời điểm đặc biệt.
Hoàng Thế Kim là một người như thế.
Ông đã dành một phần tuổi trẻ để khoác lên mình màu áo lính, đến nơi Tổ quốc cần và hoàn thành nhiệm vụ trước khi trở về.
Nhiều năm đã trôi qua.
Người thanh niên của năm 1978 giờ đã đi qua một chặng rất dài của cuộc đời. Những ngày tháng nơi Xín Cái đã lùi xa, nhưng ký ức về tuổi trẻ trong quân ngũ có lẽ vẫn là một phần không thể xóa nhòa.
Bởi có những năm tháng càng xa càng thấy quý.
Có những con người càng đi qua thời gian càng thấy câu chuyện của họ cần được kể lại.
Và có những ký ức nếu không được lưu giữ hôm nay, mai này sẽ khó tìm lại được nguyên vẹn.
Câu chuyện về Hoàng Thế Kim vì thế không chỉ là câu chuyện của một người lính.
Đó là câu chuyện về một thế hệ thanh niên đã biết đặt trách nhiệm với đất nước bên cạnh những ước mơ của tuổi trẻ.
Họ đã đi.
Đã sống trong những năm tháng khó khăn.
Đã hoàn thành nhiệm vụ.
Rồi trở về với quê hương và tiếp tục một cuộc đời bình dị.
Nhưng những gì họ để lại không hề bình dị.
Đó là ký ức về một thời.
Là niềm tự hào của gia đình.
Là một phần truyền thống của quê hương.
Và là bài học để thế hệ hôm nay hiểu hơn giá trị của cuộc sống hòa bình.
Ba năm nơi biên giới đã khép lại từ rất lâu, nhưng tuổi xuân mà Hoàng Thế Kim gửi lại nơi ấy vẫn còn trong ký ức. Một phần tuổi trẻ của người con Bản Tồng đã hòa vào những năm tháng bảo vệ Tổ quốc – lặng lẽ, bình dị nhưng đáng trân trọng. Và hôm nay, câu chuyện ấy được kể lại để một thế hệ mới biết rằng: có một thời, những người trẻ đã lên đường khi đất nước cần họ.



