Ba năm không rời đảo
Ba năm không rời đảo
Năm 1963, Thái Văn A ra Cồn Cỏ.
Trong khoảng ba năm tiếp theo, ông gắn bó với hòn đảo tiền tiêu này.
Ba năm ấy là khoảng thời gian dài nếu tính bằng những ngày chiến tranh.
Không phải ba năm của những chuyến đi bình thường.
Đó là ba năm giữa biển trời, giữa những trận đánh bất ngờ, giữa bom đạn và sự thiếu thốn.
Mỗi ngày trên đảo đều có thể là một ngày chiến đấu.
Mỗi ca trực đều có thể xuất hiện mục tiêu.
Người lính quan trắc phải làm việc trong điều kiện căng thẳng, luôn sẵn sàng trước mọi tình huống.
Thái Văn A đã sống những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất của mình trên đảo.
Ông không chọn nơi an toàn.
Ông chọn nơi nhiệm vụ cần.
Cồn Cỏ trở thành một phần cuộc đời ông.
Và ông cũng trở thành một phần ký ức của Cồn Cỏ.
Sau chiến tranh, khi nhắc đến hòn đảo, người ta nhắc đến nhiều người lính đã chiến đấu ở đó. Trong số những cái tên được nhắc đến nhiều nhất có Thái Văn A – người chiến sĩ quan trắc đứng trên chòi cao, dõi mắt ra biển.
Báo Quân đội nhân dân từng ví Cồn Cỏ như “đôi mắt của đất liền” và gọi Thái Văn A là một trong những “mắt thần” của đảo trong những năm chiến tranh.
Đó là cách nói giàu hình ảnh nhưng rất đúng với công việc của ông.
Ông nhìn để đồng đội biết.
Ông phát hiện để trận địa chuẩn bị.
Ông đứng vững để cả đảo thêm vững vàng.
Ba năm trên đảo đã biến một người lính trẻ thành một biểu tượng.
Và khi rời Cồn Cỏ, ông mang theo những ký ức của một thời tuổi trẻ đã dành trọn cho Tổ quốc.



