BA NĂM TUỔI TRẺ NƠI BIÊN GIỚI
Lù A Tinh, sinh năm 1963, quê thôn Bản Tồng, xã Niêm Sơn, lên đường nhập ngũ năm 1984. Trong thời gian tại ngũ, ông công tác tại Bộ Chỉ huy Quân sự huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang, thực hiện nhiệm vụ tại Xín Cái, Mèo Vạc. Ba năm trong quân ngũ là quãng thời gian tuổi trẻ gắn với màu áo lính, với nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc và những ký ức sâu đậm nơi vùng biên.
BA NĂM TUỔI TRẺ NƠI BIÊN GIỚI
Có những câu chuyện không bắt đầu bằng những biến cố lớn.
Nó bắt đầu từ một ngày người thanh niên rời mái nhà quen thuộc, khoác lên mình màu áo lính và bước vào một hành trình mà chính mình cũng chưa thể biết hết những điều đang chờ phía trước.
Với Lù A Tinh, hành trình ấy bắt đầu vào năm 1984.
Sinh năm 1963, người thanh niên quê thôn Bản Tồng khi ấy đang ở độ tuổi đẹp của cuộc đời. Nhưng thay vì chỉ nghĩ đến những dự định riêng, ông đã lên đường nhập ngũ, mang theo hành trang giản dị của một người con vùng cao và nhận lấy trách nhiệm của người lính.
Từ quê nhà, ông đến với Bộ Chỉ huy Quân sự huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang, thực hiện nhiệm vụ tại Xín Cái, Mèo Vạc, Hà Giang. Theo hồ sơ, ông phục vụ từ năm 1984 đến năm 1986, với 3 năm thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Xín Cái ngày ấy không chỉ là một địa danh nơi biên giới.
Với Lù A Tinh, nơi đây còn là nơi tuổi trẻ của ông được tôi luyện.
Từ cuộc sống quen thuộc ở bản làng đến môi trường quân ngũ là một sự thay đổi lớn. Những ngày tháng trong đơn vị gắn với kỷ luật, với tập thể và với nhiệm vụ được giao.
Người lính phải học cách thích nghi với cuộc sống mới.
Phải biết vượt qua nỗi nhớ quê nhà.
Phải biết gắn bó với đồng đội.
Và quan trọng nhất, phải luôn đặt trách nhiệm lên trên những mong muốn riêng của mình.
Có lẽ chính những điều ấy đã làm nên sự trưởng thành của một người lính.
Ba năm...
Một khoảng thời gian tưởng như ngắn ngủi nếu đặt cạnh cả cuộc đời.
Nhưng đó lại là ba năm của tuổi trẻ.
Ba năm mà mỗi ngày trôi qua đều để lại một dấu ấn.
Có thể là một buổi sáng nơi đơn vị.
Một ngày thực hiện nhiệm vụ.
Một lần nhớ về gia đình.
Hay đơn giản là những phút giây cùng đồng đội chia sẻ những câu chuyện về quê hương.
Những điều ấy khi đang trải qua có thể rất bình thường.
Nhưng nhiều năm sau, chính những điều bình thường ấy lại trở thành ký ức quý giá nhất.
Bởi tuổi trẻ một khi đã đi qua thì không thể trở lại.
Và với Lù A Tinh, một phần tuổi trẻ ấy đã được gửi lại nơi vùng biên Xín Cái.
Ở đó, ông không chỉ hoàn thành nhiệm vụ của một người lính, mà còn được sống trong một tập thể, được rèn luyện bản lĩnh và hiểu hơn giá trị của tình đồng đội.
Trong những năm tháng xa quê, hình ảnh quê hương chắc hẳn càng trở nên thân thương.
Bởi khi đứng ở nơi xa, người ta mới cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của nơi mình trở về.
Bản làng.
Gia đình.
Những con đường quen thuộc.
Những người thân đang chờ đợi.
Tất cả trở thành một phần động lực để người lính vững vàng hoàn thành nhiệm vụ.
Rồi thời gian cũng trôi.
Năm 1986, Lù A Tinh hoàn thành thời gian phục vụ và trở về quê hương.
Ba năm nơi biên giới khép lại.
Nhưng một chặng đời mới mở ra.
Người thanh niên ngày nào trở về Bản Tồng không còn là người của những ngày trước khi nhập ngũ. Ba năm quân ngũ đã trở thành một phần hành trang, đem theo những bài học về kỷ luật, trách nhiệm và sự gắn bó với tập thể.
Màu áo lính có thể được cất đi.
Những ngày tháng ở đơn vị có thể dần lùi vào ký ức.
Nhưng những gì đã trải qua thì vẫn ở lại.
Thời gian càng dài, những ký ức ấy càng trở nên đáng quý.
Bởi khi nhìn lại, người ta không chỉ nhìn thấy một quãng đời đã qua, mà còn nhìn thấy chính mình của những năm tháng tuổi trẻ.
Một người thanh niên đã lên đường.
Một người lính đã đứng nơi biên giới.
Một người con đã dành một phần tuổi xuân cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
Và rồi một ngày trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống bình dị.
Câu chuyện của Lù A Tinh không phải là một câu chuyện về những điều quá lớn lao.
Nó là câu chuyện về sự cống hiến thầm lặng của một người lính bình dị.
Nhưng chính những câu chuyện bình dị như vậy đã góp lại thành ký ức của một thế hệ.
Một thế hệ đã từng đi qua những năm tháng đất nước còn nhiều thử thách.
Một thế hệ đã hiểu rằng khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ phải biết lên đường.
Hôm nay, khi những người lính năm xưa đã đi qua nhiều chặng đường của cuộc đời, những câu chuyện ấy càng cần được lưu giữ.
Không chỉ để nhớ về quá khứ.
Mà để thế hệ hôm nay hiểu hơn giá trị của hòa bình.
Hiểu rằng cuộc sống bình yên hiện tại có phần đóng góp của biết bao con người từng âm thầm đứng ở những nơi gian khó.
Lù A Tinh đã trở về từ Xín Cái từ nhiều năm trước. Nhưng ba năm tuổi trẻ nơi biên giới vẫn còn đó trong ký ức. Một phần tuổi xuân của người con Bản Tồng đã hòa vào những năm tháng bảo vệ Tổ quốc – lặng lẽ, bình dị nhưng đáng trân trọng. Và hôm nay, câu chuyện ấy được kể lại để lưu giữ một phần ký ức của “Thời hoa lửa” cho các thế hệ mai sau.



