Cựu chiến binh

BA NĂM TUỔI TRẺ TRÊN TUYẾN BIÊN GIỚI VỊ XUYÊN

Năm 1985, Hoàng Xuân Chài rời quê hương Khuôn Lùng lên đường nhập ngũ. Ba năm quân ngũ sau đó gắn với những ngày tháng làm nhiệm vụ và chiến đấu tại Vị Xuyên. Đến năm 1988, ông hoàn thành thời gian phục vụ và trở về quê hương. Một quãng đời không quá dài, nhưng đủ để những năm tháng tuổi trẻ nơi biên giới trở thành ký ức theo ông suốt những năm sau này.

Tuyên Quang18/08/2026Vàng Seo Bình (Đoàn xã Khuôn Lùng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
BA NĂM TUỔI TRẺ TRÊN TUYẾN BIÊN GIỚI VỊ XUYÊN

Hoàng Xuân Chài sinh năm 1962, quê ở xã Khuôn Lùng.

Năm 1985, khi 23 tuổi, ông lên đường nhập ngũ.

Những năm tháng tuổi trẻ của ông bắt đầu từ những ngày xa gia đình, khoác lên mình bộ quân phục và bước vào môi trường quân đội. Từ một cuộc sống quen thuộc ở quê nhà, ông phải làm quen với giờ giấc, kỷ luật, huấn luyện và sinh hoạt tập thể.

Đó cũng là những ngày đầu tiên ông gặp những người sau này trở thành đồng đội của mình.

Trong quân đội, mỗi người đến từ một quê hương, một hoàn cảnh khác nhau. Nhưng khi cùng đứng trong hàng ngũ, họ có chung một nhiệm vụ. Những ngày huấn luyện, những buổi sinh hoạt, những lần cùng thực hiện công việc của đơn vị dần khiến khoảng cách giữa những người xa lạ trở nên gần hơn.

Sau thời gian huấn luyện, ông Chài được phân công tham gia chiến đấu tại Vị Xuyên.

Đối với người lính, Vị Xuyên là một địa bàn đặc biệt.

Núi cao, địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt. Những cung đường quanh co, những dốc núi và điều kiện sinh hoạt thiếu thốn khiến cuộc sống nơi biên giới không dễ dàng.

Nhưng khó khăn về địa hình chỉ là một phần.

Người lính còn phải đối mặt với những thử thách của chiến trường. Có những thời điểm tình hình căng thẳng, nhiệm vụ đòi hỏi sự tập trung và cảnh giác cao độ. Cũng có những khoảng thời gian tạm lắng, người lính tranh thủ nghỉ ngơi, chăm sóc trang bị và nói chuyện cùng nhau.

Những lúc như vậy, câu chuyện thường quay về quê hương.

Một người nhắc đến cha mẹ, người khác kể chuyện vợ con, anh em. Có người chỉ nhớ một con đường trong bản, một mùa lúa hay những buổi chiều ở quê. Những câu chuyện rất bình thường ấy lại trở thành niềm an ủi đối với những người đang sống xa nhà.

Trong hoàn cảnh gian khó, tình đồng đội cũng được tạo nên từ những điều giản dị.

Cùng hành quân, cùng làm nhiệm vụ, cùng chia sẻ những thiếu thốn. Khi một người mệt, những người còn lại hỗ trợ. Khi có thời gian nghỉ, mọi người lại quây quần bên nhau.

Đó là cuộc sống của người lính mà những người ở quê nhà khó có thể hình dung đầy đủ nếu chưa từng trải qua.

Với Hoàng Xuân Chài, quãng thời gian ấy kéo dài 3 năm, từ 1985 đến 1988.

Ba năm – một khoảng thời gian không quá dài, nhưng lại nằm đúng vào những năm tháng tuổi trẻ.

Năm 1985, ông rời quê khi 23 tuổi.

Năm 1988, ông trở về khi vừa bước sang tuổi 26.

Ba năm ở giữa là những ngày tháng quân ngũ, những ngày làm nhiệm vụ tại Vị Xuyên và những trải nghiệm đã góp phần làm nên một phần con người ông sau này.

Đến năm 1988, ông xuất ngũ.

Sau ngày rời quân đội, cuộc sống quê nhà lại mở ra trước mắt. Những công việc gia đình, cuộc sống thường nhật dần trở lại. Bộ quân phục được cất đi, nhưng những thói quen của người lính và ký ức về những năm tháng nơi biên giới thì không dễ biến mất.

Đặc biệt là những ký ức về đồng đội.

Trong những năm sau này, mỗi người có thể đi theo một con đường khác nhau. Người trở về quê, người tiếp tục công tác, người lập gia đình và xây dựng cuộc sống mới. Nhưng những người từng cùng nhau ở Vị Xuyên vẫn có một điểm chung: họ từng chia sẻ với nhau một phần tuổi trẻ trong những năm tháng nhiều thử thách.

Với Hoàng Xuân Chài, Vị Xuyên là một phần ký ức như thế.

Không cần phải kể về một quãng đời quá dài. Chỉ ba năm thôi, từ năm 1985 đến năm 1988, cũng đủ để một người thanh niên trải qua những điều mà cả đời sau này vẫn nhớ.

Ngày hôm nay, khi nhìn lại chặng đường ấy, điều còn lại không chỉ là những mốc thời gian trong quân ngũ.

Đó còn là hình ảnh một người con Khuôn Lùng năm 23 tuổi rời quê, mang theo hành trang của tuổi trẻ đến với vùng biên giới; là những ngày cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ giữa núi rừng Vị Xuyên; và cuối cùng là ngày trở về quê hương khi tuổi đời vẫn còn rất trẻ.

Ba năm đã qua từ rất lâu.

Nhưng với người từng trực tiếp trải qua, ba năm ấy không chỉ là thời gian – đó là một phần tuổi trẻ đã gắn với Vị Xuyên, với đồng đội và với những năm tháng không thể quên của đời người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn