BA NGÀY CUỐI CỦA TRƯƠNG ĐỊNH: KHOẢNG LẶNG BI HÙNG CỦA MỘT TƯỢNG ĐÀI
Trường Đại học Hải Dương
Những ngày cuối tháng 8 năm 1864, bầu không khí ở vùng căn cứ Ao Môn bao trùm sự ngột ngạt và căng thẳng đến tột cùng. Do sự phản bội tàn nhẫn của kẻ tay sai Huỳnh Công Tấn — người từng là cấp dưới của nghĩa quân, quân Pháp đã nắm được hành tung chính xác và tổ chức một cuộc bao vây gắt gao nhằm tiêu diệt Trương Định cùng lực lượng nòng cốt. Đêm tối tăm tăm nơi đầm lầy, tiếng hò reo của kẻ thù xen lẫn tiếng gầm gào của súng đạn bủa vây bốn phía. Giữa vòng vằn đạn xối xả, vị thủ lĩnh lừng lẫy vẫn giữ trọn sự bình tĩnh kỳ lạ. Ông trực tiếp tuốt gươm, chỉ huy số ít nghĩa sĩ thân tín chiến đấu kiên cường đến giọt máu cuối cùng để tìm cách phá vòng vây, bảo toàn lực lượng cho phong trào kháng chiến.
Khi một viên đạn tàn khốc của kẻ thù găm vào lưng làm liệt nửa thân người, Trương Định ngã xuống nhưng bàn tay vẫn nắm chặt cán gươm. Ông biết rằng thời khắc cuối cùng của đời mình đã đến. Nhìn kẻ thù đang khép chặt vòng vây với dã tâm bắt sống ông để uy hiếp tinh thần đấu tranh của nhân dân và làm nhụt chí khí của nghĩa quân Nam Kỳ, vị Bình Tây Đại nguyên soái đã có một quyết định vô cùng lẫm liệt. Không để cho bọn giặc có được cơ hội dùng mình làm công cụ uy hiếp đồng bào, ông dùng chút sức lực cuối cùng rút thanh gươm chiến tuốt trần, tự sát để giữ trọn khí tiết của người quân tử.
Cái chết lẫm liệt của Trương Định giữa lòng căn cứ Ao Môn không phải là sự thất bại hay đầu hàng trước số phận, mà là lời khẳng định đanh thép về chí khí quật cường và lòng trung trinh bất khuất của một người anh hùng dân tộc. Người chiến sĩ ấy thà hy sinh bản thân để giữ trọn danh dự và ngọn lửa chính nghĩa, chứ nhất quyết không bao giờ cúi đầu trước gót giày thực dân. Sự ra đi của ông đã để lại niềm thương tiếc vô hạn cho đồng bào Gò Công, nhưng đồng thời cũng thắp lên một ngọn đuốc sáng rực về lòng quả cảm, trở thành động lực tinh thần to lớn cho các thế hệ tiếp theo tiếp tục đứng lên giành lại độc lập cho Tổ quốc.



