Bà Ngô Thị Huệ - Phu nhân Cố TBT Nguyễn Văn Linh
Bài viết được sưu tầm tại Facebook Đàm đạo lịch sử
Bà Huệ tên thật là Ngô Thị Ngỡi, sinh năm 1918 tại xã Mỹ Qưới, huyện Ngã Năm, tỉnh Kiên Giang (nay thuộc Cần Thơ).
11 tuổi bà đã thoát ly gia đình đi cách mạng với vai trò giao liên và vào đảng khi mới 18 tuổi. 22 tuổi, bà Ngô Thị Huệ đã là Phó bí thư Tỉnh ủy Vĩnh Long, tham gia lãnh đạo cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ.Bà đã nhiều lần bị bắt và bị kết án tù chung thân khổ sai. Đến tháng 6/1945, sau một số lần tổ chức phá khám vượt ngục, bà được giải thoát về Bạc Liêu.Bà tham gia Tỉnh ủy lâm thời, tổ chức cách mạng tháng Tám và cướp chính quyền ở Bạc Liêu.Đầu năm 1941, ông Nguyễn Văn Cúc (tức Mười Cúc - Nguyễn Văn Linh) bị địch bắt ở Vinh, đưa về Sài Gòn xử án 5 năm tù và đày ra Côn Đảo lần thứ hai. Cách mạng tháng 8/1945 thành công, ông và các bạn tù ở Côn Đảo được đưa về Nam Bộ hoạt động và đây là lần đầu tiên ông gặp bà Ngô Thị Huệ.Một năm sau hai người gặp lại nhau trong lần bà đi họp Quốc hội khóa đầu tiên trở về. Bà là một trong 3 nữ đại biểu Quốc hội đại diện miền Nam Việt Nam trong số 10 nữ đại biểu Quốc hội khóa I của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.Trong xấp thư nhờ chuyển đến hai cơ sở trên, ông Mười Cúc còn gửi riêng cho bà Huệ một lá. Phu nhân của Tổng bí thư bộc bạch: "Anh làm tôi bất ngờ khi ngỏ lời cầu hôn. Dù cảm động nhưng tôi vẫn hồi âm là chưa nghĩ đến hôn sự khi bản thân còn ngổn ngang công việc, còn mẹ già ly tán... Nhưng anh vẫn thành tâm giữ ý định".Mãi đến khi có dịp công tác gần nhau, hiểu nhau hơn, bà Huệ mới nhận lời cầu hôn của ông Mười Cúc. Tháng 5/1948, đám cưới của bà Huệ và ông Mười Cúc - Bí thư Thành ủy Sài Gòn lúc bấy giờ được tổ chức giản dị tại nhà một đồng chí ở Gòn Xoài (nay là huyện Bình Chánh, TP HCM). Đôi vợ chồng trẻ được một người bạn tù Côn Đảo ở Đồng Tháp mừng cưới bằng... 100 trái gòn khô chở bằng thuyền lên để may gối. “Nhưng lúc đó làm gì có vải để may, với lại 3 ngày sau chúng tôi đã phải chia xa”- bà chia sẻ.Năm 1955, vợ chồng bà vui mừng đón con gái đầu lòng, đặt tên là Nguyễn Thị Hòa, sau đó là người con thứ hai tên Nguyễn Thị Bình và con trai út là Nguyễn Văn Linh sinh tại Campuchia. "Do không được ở bên khi con trai chào đời nên anh lấy tên nó làm bí danh cho mình. Dù bận công tác liên tục nhưng anh là người chồng, người cha có trách nhiệm. Mỗi khi về thăm gia đình, anh luôn tự tay giặt tã cho con và nấu những món ăn tôi ưa thích", bà Huệ nhắc về chồng, giọng đầy trìu mến. Năm 1959, bà Huệ được phân công làm Vụ trưởng Vụ tổ chức cán bộ thuộc Ban Tổ chức trung ương Đảng Cộng Sản Việt Nam.Năm 1961, khi con trai út được 18 tháng, bà Huệ đưa 3 con ra Bắc công tác trong hoàn cảnh rất khó khăn. Sau đó các con họ phải sơ tán mỗi người một nơi tận Sơn Tây. Mỗi chiều cuối tuần, bà lại đạp xe chở thực phẩm đến thăm các núm ruột của mình. Cứ thế, suốt 15 năm bà Huệ và ông Nguyễn Văn Linh sống cảnh kẻ Nam người Bắc, có khi 2-3 năm mới gặp nhau.Gần đến ngày đất nước thống nhất, bà Huệ bị bệnh phải đi Đức chữa trị. Ngày về nước, bà được một đoàn cán bộ ra sân bay đón, trong đó có Mười Cúc nhưng phải sau một lúc ngỡ ngàng, bà mới nhận ra người chồng thương yêu của mình.Con gái đầu tròn 20 tuổi, gia đình ông bà mới được đoàn tụ…Được mọi người động viên, ông Mười Cúc mãi cũng đồng ý làm đám cưới kỷ niệm 50 năm nhưng lại mất trước đó chỉ vài ngày để lại nỗi đau khôn nguôi cho người vợ hiền, các con, gia đình và người dân trên cả nước…Cảm ơn ông bà vì những công lao, những hi sinh thầm lặng để cống hiến cho sự nghiệp phát triển của đất nước, để mỗi người dân được hạnh phúc, ấm no



