Bà ngoại và những năm tháng chờ đợi
Bà ngoại và những năm tháng chờ đợi
Bà ngoại tôi không cầm súng ra trận nhưng chiến tranh cũng để lại trong bà những ký ức không thể nào quên. Khi còn trẻ, bà ở quê chăm sóc cha mẹ già, làm ruộng và nuôi các em trong khi ông ngoại đang ở chiến trường.
Ban ngày bà làm việc ngoài đồng, ban đêm cùng dân làng đào hầm trú ẩn. Mỗi khi còi báo động vang lên, cả xóm lại dắt díu nhau xuống hầm. Có những hôm bom rơi rất gần, nhà cửa đổ sập nhưng sáng hôm sau mọi người lại cùng nhau dựng lại từng mái nhà.
Thứ quý giá nhất đối với bà là những lá thư hiếm hoi của ông ngoại. Bà cất chúng trong chiếc hộp gỗ nhỏ, đọc đi đọc lại đến mức thuộc từng câu từng chữ. Có lúc nhiều tháng liền không có tin tức, bà chỉ biết cầu mong ông vẫn bình an.
Khi hòa bình lập lại, ông ngoại trở về với nhiều vết thương trên cơ thể nhưng cả gia đình được đoàn tụ. Bà thường nói rằng điều hạnh phúc nhất không phải là có nhiều của cải, mà là được sống bên những người mình yêu thương trong những ngày không còn tiếng bom.



