Ba Người Con, Ba Ngọn Lửa Sáng Mãi
Mẹ Phan Thị Hào, sinh năm 1904, thường trú tại phường 12, là một người mẹ Việt Nam đã dành trọn cuộc đời cho gia đình và quê hương. Trong những năm tháng chiến tranh, Mẹ đã trải qua những mất mát và hy sinh vô cùng lớn lao. Chính trong hoàn cảnh ấy, tình yêu nước, lòng kiên cường và tình mẫu tử của Mẹ càng trở nên cao đẹp.
Ba Người Con, Ba Ngọn Lửa Sáng Mãi
Mẹ Phan Thị Hào, sinh năm 1904, thường trú tại phường 12, là một người mẹ Việt Nam đã dành trọn cuộc đời cho gia đình và quê hương. Trong những năm tháng chiến tranh, Mẹ đã trải qua những mất mát và hy sinh vô cùng lớn lao. Chính trong hoàn cảnh ấy, tình yêu nước, lòng kiên cường và tình mẫu tử của Mẹ càng trở nên cao đẹp.
Mẹ có ba người con là liệt sĩ: Nguyễn Thị Thơm, Nguyễn Thành Tàu và Nguyễn Thành Chín. Các con là những người Mẹ hết lòng yêu thương, chăm sóc và nuôi dưỡng từ thuở nhỏ. Mẹ từng mong các con có một cuộc sống bình yên, được sống trong vòng tay gia đình. Thế nhưng khi Tổ quốc cần, ba người con đã mang theo tình yêu quê hương và nhiệt huyết tuổi trẻ lên đường làm nhiệm vụ.
Những ngày xa con là những ngày Mẹ sống trong nhớ thương, lo lắng và chờ đợi. Mẹ hiểu con đường các con lựa chọn đầy gian khổ, hiểm nguy, nhưng đó là con đường của những người đặt vận mệnh đất nước lên trên hạnh phúc riêng.
Chiến tranh đã cướp đi ba người con thân yêu khi tuổi đời còn trẻ. Nỗi đau ấy trở thành vết thương sâu sắc trong lòng Mẹ. Tuy vậy, vượt lên mất mát, Mẹ vẫn giữ niềm tự hào vì các con đã sống một cuộc đời có ý nghĩa, hy sinh vì độc lập và tự do của dân tộc.
Ba người con, ba cuộc đời và ba sự hy sinh cao quý đã trở thành những ngọn lửa bất diệt soi sáng truyền thống yêu nước. Còn Mẹ Phan Thị Hào chính là người âm thầm gìn giữ ngọn lửa ấy bằng tình thương và sự kiên cường.
Hình ảnh Mẹ cùng ba người con mãi là biểu tượng thiêng liêng về lòng yêu nước, sự hy sinh và sức mạnh bất khuất của người mẹ Việt Nam.



