Cựu chiến binh

Ba người con của đất Trinh Nữ

Ninh Bình16/05/2026Đinh Tuệ Mai (Xã Yên Mô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa chiến trường Campuchia khắc nghiệt, tình đồng chí không chỉ là sự gắn kết giữa những người cùng màu áo, mà còn là tình anh em máu mủ của những người con cùng quê hương. Đối với ông Vũ Khắc Cảnh, hai cái tên Trần Xuân Luân và Trần Văn Thái không đơn thuần là đồng đội, mà là một phần linh hồn của ông trong những năm tháng gian khổ nhất tại C7 D3.

Cả ba người đều sinh ra và lớn lên dưới lũy tre làng thôn Trinh Nữ, xã Yên Mô. Cùng nhập ngũ, cùng sang đất bạn, họ trở thành "kiềng ba chân" vững chãi giữa rừng già. Ông Cảnh nhớ những đêm trăng lu mờ, ba anh em ngồi quây quần bên nhau sau một chuyến vận tải dài. Họ chia nhau điếu thuốc lào mang từ quê sang, kể cho nhau nghe về cánh đồng lúa chín ở quê nhà, về những cô gái trong làng mà họ thầm thương trộm nhớ. Anh Luân vốn hiền lành, luôn là người nhường nhịn phần cơm cháy cho hai em; còn anh Thái lại là "cây văn nghệ", luôn dùng tiếng hát để xua đi cái tĩnh mịch đáng sợ của rừng sâu.

Trong những trận càn hay những lúc xe bị phục kích, họ luôn vô thức che chở cho nhau. Có lần anh Thái bị sốt rét ác tính, ông Cảnh đã thức trắng ba đêm, dùng khăn ướt đắp trán và bón từng thìa cháo loãng cho đồng đội. Tình đồng hương giữa nơi đất khách quê người trở thành liều thuốc quý giá nhất, giúp họ vượt qua những cơn đói, những cơn bệnh và nỗi sợ hãi cái chết luôn rình rập. Họ đã hứa với nhau rằng: "Dù có chuyện gì xảy ra, chúng mình cũng phải cùng nhau trở về Trinh Nữ".

Tình bạn giữa ba người lính năm ấy là minh chứng đẹp đẽ nhất cho sức mạnh của sự đoàn kết. Dẫu sau này mỗi người một ngã, nhưng những kỷ niệm về sự chia ngọt sẻ bùi giữa ông Cảnh, ông Luân và ông Thái vẫn mãi là một bài ca bất tận về tình đồng chí, nghĩa đồng hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn