Ba người con Yên Thành ở lại với biên cương
Mỗi khi nhắc đến cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc, ông Hoàng Thái không chỉ nhớ đến người thân của mình là liệt sĩ Hoàng Sơn. Trong ký ức của ông, đó còn là nỗi đau chung của quê hương Yên Thành khi ba người con đã mãi mãi nằm lại sau trận đánh đầu tiên.
Ông kể rằng những ngày đầu của cuộc chiến diễn ra vô cùng gấp gáp. Ban đầu, lực lượng Công an nhân dân vũ trang và cảnh sát cơ động được giao nhiệm vụ giữ gìn an ninh, dẹp các điểm gây rối. Nhưng khi quân xâm lược đồng loạt tấn công qua biên giới, nhiệm vụ lập tức chuyển sang chiến đấu bảo vệ Tổ quốc.
Không ai có nhiều thời gian để chuẩn bị.
Những người chiến sĩ nhanh chóng bước vào trận địa với tinh thần sẵn sàng chiến đấu. Họ hiểu rằng phía sau mình là bản làng, là đồng bào và là từng tấc đất thiêng liêng của biên giới.
Trong số những người lính ấy có Hoàng Sơn, chàng trai quê Yên Thành với vóc người cao lớn, khỏe mạnh, được giao mang khẩu trung liên để bảo vệ trận địa.
Theo lời kể của ông Hoàng Thái, đối phương sử dụng chiến thuật lấy số đông áp đảo. Từng tốp lính liên tục tràn lên nhằm phá vỡ tuyến phòng ngự của ta. Cuộc chiến diễn ra quyết liệt ngay từ những giờ phút đầu tiên.
Giữa làn đạn dày đặc, những người lính Việt Nam vẫn bám trụ ở vị trí chiến đấu.
Họ không chiến đấu vì danh tiếng hay phần thưởng. Họ chiến đấu vì một nhiệm vụ rất giản dị nhưng thiêng liêng: giữ cho đường biên giới của Tổ quốc không bị giày xéo.
Thế nhưng chiến tranh luôn đi cùng mất mát.
Sau trận đánh, khi tiếng súng tạm lắng, đồng đội mới có dịp kiểm đếm lực lượng. Tin buồn lần lượt được báo về các đơn vị và quê nhà.
Ông Hoàng Thái nghẹn ngào nhớ lại:
"Trong trận chiến đấu đó, Yên Thành có ba liệt sĩ, trong đó có chú Sơn."
Chỉ một câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng biết bao đau thương.
Ba người con của cùng một quê hương đã không còn trở về. Ba mái nhà rồi sẽ cùng thắp lên những bàn thờ phủ màu khăn trắng. Ba gia đình sẽ cùng mang nỗi nhớ kéo dài suốt cả cuộc đời.
Đối với quê hương Yên Thành, sự hy sinh ấy không chỉ là mất mát của từng gia đình mà còn là niềm tiếc thương của cả cộng đồng. Những chàng trai từng lớn lên trên những cánh đồng, từng cùng bạn bè học tập, lao động và lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi biên giới.
Trong ba người ấy, Hoàng Sơn ra đi khi đang thực hiện nhiệm vụ bảo vệ trận địa. Ông không rời bỏ vị trí của mình cho đến khi bị thương và rơi vào tay quân địch.
Đối với ông Hoàng Thái, mỗi lần nhắc đến con số ba là một lần ký ức ùa về.
Ba người lính.
Ba số phận.
Ba gia đình mang nỗi đau chung.
Nhưng cũng từ đó, quê hương Yên Thành có thêm ba người con được Tổ quốc ghi công.
Năm tháng đã lùi xa, chiến trường xưa giờ đã phủ màu xanh của cây rừng. Những hố bom, giao thông hào rồi cũng dần bị thời gian xóa nhòa. Chỉ có tên tuổi của những người đã hy sinh vẫn còn được khắc ghi trong ký ức của đồng đội, của gia đình và của quê hương.
Ông Hoàng Thái luôn mong rằng thế hệ trẻ hôm nay sẽ biết đến những người lính ấy không chỉ qua dòng chữ trên bia tưởng niệm, mà còn qua những câu chuyện đời thường. Bởi phía sau danh hiệu liệt sĩ là những chàng trai bằng xương bằng thịt, từng có ước mơ, có gia đình và có một tuổi trẻ đang rộng mở.
Họ đã lựa chọn đứng ở tuyến đầu trong thời khắc Tổ quốc cần. Và chính sự lựa chọn ấy đã làm nên những trang sử lặng thầm nhưng bất diệt của quê hương Yên Thành trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.



