Ba người cùng một chiếc ba lô
Một chiếc ba lô nặng khiến ba người lính phải thay nhau mang trong suốt chặng đường. Không ai nhận phần khó về mình, cũng không ai để người khác quá sức. Đó là cách tình đồng đội được tạo nên từ những việc tưởng như rất bình thường.
Ông Phạm Văn Cường nhớ có một chuyến hành quân mà cả đơn vị phải mang rất nhiều trang bị.
Chiếc ba lô của một chiến sĩ trong nhóm đặc biệt nặng.
Sau vài giờ đi bộ, người bạn bắt đầu thấm mệt.
Ông Cường nhận mang giúp.
Một người khác thấy vậy liền nói sẽ mang thay một đoạn.
Thế là chiếc ba lô được ba người thay nhau mang.
Người thứ nhất mang đến con dốc. Người thứ hai tiếp tục qua đoạn suối. Người thứ ba nhận lại ở đoạn đường bằng.
Không ai nghĩ đến chuyện ai mang nhiều hơn.
Họ chỉ quan tâm làm sao đến nơi an toàn.
Đến cuối chặng đường, cả ba đều mệt nhưng vẫn cười.
Ông Cường nói, ngày ấy người lính chẳng có nhiều tài sản. Một chiếc ba lô, đôi dép, chiếc bi đông nước đã là những thứ quý giá.
Nhưng quý hơn cả là người bên cạnh.
Sau này, khi trở về Hải Phòng, Ông Cường vẫn giữ liên lạc với hai người bạn.
Mỗi lần gặp, họ lại nhắc đến chiếc ba lô.
Ông bảo: “Chiếc ba lô ấy nặng, nhưng khi ba người cùng mang thì lại thành nhẹ.”
Đó cũng là cách Ông nhìn về tình đồng đội.
Cuộc đời có những đoạn đường rất nặng nề. Nhưng nếu có người cùng bước, cùng chia sẻ, con đường sẽ bớt gian nan.



