Anh hùng Lực lượng vũ trang

Ba người lính giữ điểm cao 421

La Văn Tiến

TP. Hồ Chí Minh11/08/2026Xã Tân Trịnh (Đoàn xã Tân Trịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ba người lính giữ điểm cao 421

Ngày 17-2-1979, chiến sự lan rộng trên tuyến biên giới phía Bắc. Ở Lạng Sơn, một trong những hướng tiến công quan trọng là khu vực Lộc Bình.

Tại điểm cao 421, một trận chiến diễn ra trong hoàn cảnh đặc biệt khốc liệt. Và giữa trận địa ấy, cái tên La Văn Tiến được nhắc đến như một người lính đã cùng hai đồng đội ở lại khi đơn vị phải rút về phía sau.

La Văn Tiến sinh năm 1955, là người dân tộc Nùng, quê ở xã Chiến Thắng, huyện Chi Lăng, tỉnh Lạng Sơn. Ông nhập ngũ năm 1972. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông mang quân hàm binh nhất, giữ chức tiểu đội phó thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 123, Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Lạng Sơn.

Sáng 17-2, bộ binh đối phương tiến công điểm cao 421.

Đơn vị của La Văn Tiến chiến đấu chống trả nhiều đợt tiến công. Nhưng chiến trường thay đổi rất nhanh. Sau khoảng một giờ, lực lượng của ta bị thương vong nặng và phải rút về phía sau.

Trong tình thế ấy, La Văn Tiến cùng hai đồng đội quyết định ở lại.

Ba người đối diện với một lực lượng đông hơn nhiều lần.

Nếu chỉ nhìn vào số người và hỏa lực, đó là một sự chênh lệch quá lớn. Nhưng chiến đấu trên điểm cao không chỉ phụ thuộc vào quân số. Địa hình, cách bố trí vị trí, khả năng cơ động và đặc biệt là yếu tố bất ngờ có thể khiến đối phương không xác định được chính xác lực lượng đang phòng thủ.

La Văn Tiến đã tận dụng điều đó.

Theo tư liệu được Báo Thanh Niên dẫn lại, ông và hai đồng đội cơ động, nghi binh, thay đổi cách sử dụng vũ khí tùy theo số lượng và khoảng cách của đối phương. Mục đích là khiến đối phương tưởng rằng trên điểm cao vẫn còn một lực lượng lớn hơn thực tế.

Đó là một cách đánh không dựa vào sức mạnh tuyệt đối, mà dựa vào sự bình tĩnh và khả năng phán đoán.

Ba người lính tiếp tục giữ vị trí.

Đối phương không dám xông lên ngay như họ dự tính.

Thời gian lúc ấy trở thành một thứ vũ khí. Mỗi phút La Văn Tiến và đồng đội giữ được điểm cao cũng là thêm thời gian để lực lượng phía sau củng cố đội hình và tổ chức phòng ngự.

Nhưng chiến trường không cho phép con người đứng mãi trên một vị trí.

Đêm 17-2, đạn dược cạn dần.

La Văn Tiến rời điểm cao và sang chiến đấu cùng một đơn vị khác.

Trận đánh ở 421 kết thúc đối với ông, nhưng câu chuyện về ba người lính ở lại vẫn được lưu giữ như một ví dụ về cách những chiến sĩ ở tuyến đầu tìm cách đối phó với lực lượng đông hơn trong những giờ phút đầu tiên của cuộc chiến.

Ngày 20-12-1979, La Văn Tiến được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Điều đặc biệt là La Văn Tiến không phải một vị chỉ huy cấp cao. Khi được tuyên dương, ông chỉ là một binh nhất, tiểu đội phó.

Chi tiết ấy khiến câu chuyện về điểm cao 421 trở nên gần gũi.

Bởi chiến tranh không chỉ được quyết định bởi những mệnh lệnh ở sở chỉ huy. Ở những vị trí xa phía sau, từng người lính phải tự mình đối mặt với tiếng pháo, với hỏa lực đối phương và với câu hỏi rất thật: ở lại hay rút lui?

Ba người lính ở điểm cao 421 đã chọn ở lại trong thời điểm đơn vị phải rút.

Họ không thể biết trận chiến sẽ kéo dài bao lâu.

Không ai biết phía sau mình còn bao nhiêu lực lượng.

Cũng không ai biết ngày mai mình còn sống hay không.

Nhưng họ hiểu một điều: nếu vị trí ấy bị bỏ trống ngay lập tức, đối phương có thể tiến lên nhanh hơn.

Vì vậy, họ dùng từng khẩu súng, từng loạt đạn và cả sự nghi binh để giữ chân đối phương.

Hơn bốn mươi năm sau, chiến tranh đã lùi xa.

Điểm cao 421 không còn là nơi những người lính phải nằm trong công sự chờ pháo kích. Những thế hệ sinh ra trong hòa bình có thể chỉ biết địa danh ấy qua sách báo và những câu chuyện của cựu chiến binh.

Nhưng với những người từng ở đó, một điểm cao không chỉ là một con số trên bản đồ.

Đó là nơi từng có người nằm xuống.

Là nơi có những người đã đứng lại khi phía trước là hiểm nguy.

Và câu chuyện của La Văn Tiến nhắc người đọc rằng trong những ngày đầu năm 1979, ở rất nhiều điểm cao dọc biên giới Lạng Sơn, những người lính trẻ đã phải tự mình viết nên những trang sử bằng chính sự gan dạ của họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn