Bà Nguyễn Thị Bình: "Bông hoa thép" trên bàn đàm phán Paris (Sinh năm 1927)
Nếu như trên chiến trường, quân đội ta đánh bại Mỹ bằng sức mạnh quân sự, thì trên bàn đàm phán quốc tế, một người phụ nữ vóc dáng nhỏ bé đã làm rạng danh nền ngoại giao Việt Nam: Bà Nguyễn Thị Bình (tên thật là Nguyễn Châu Minh, quê ở Điện Bàn, Quảng Nam). Là cháu ngoại của nhà ái quốc Phan Chu Trinh, bà sớm mang trong mình dòng máu yêu nước nồng nàn. Từng tham gia phong trào học sinh sinh viên Sài Gòn và bị thực dân Pháp bắt giam, bà đã trưởng thành và trở thành nữ Bộ trưởng Bộ Ngoại giao của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam.
Tên tuổi của bà vĩnh viễn gắn liền với Hội nghị Paris (1968 - 1973) – cuộc đàm phán lịch sử dài nhất thế kỷ 20. Sự xuất hiện của Nguyễn Thị Bình tại Paris đã tạo ra một cơn chấn động truyền thông toàn cầu. Trái ngược với hình ảnh những nhà ngoại giao phương Tây phương phi, cứng nhắc, bà luôn xuất hiện trong tà áo dài truyền thống vô cùng duyên dáng, thanh lịch, mang nụ cười nhân hậu. Nhưng đằng sau vẻ ngoài mềm mỏng ấy là một bản lĩnh thép và những lập luận đanh thép, sắc như dao cạo. Đối đầu với những "con cáo già" ngoại giao của Mỹ, bà đã dùng lý lẽ sắc sảo để bác bỏ mọi sự xuyên tạc, khẳng định tính chính nghĩa của cuộc chiến tranh vệ quốc, vạch trần tội ác rải thảm bom và chất độc hóa học của quân đội Mỹ.
Báo chí phương Tây lúc bấy giờ đã vô cùng kính nể và gọi bà bằng những biệt danh tuyệt đẹp như "Bông hoa thép" hay "Nữ hoàng Việt Cộng". Bà đã thực hiện hàng trăm cuộc họp báo, đi thăm hàng chục quốc gia để vận động quốc tế, biến cuộc đấu tranh của Việt Nam thành tâm điểm ủng hộ của nhân loại tiến bộ. Ngày 27 tháng 1 năm 1973, bà Nguyễn Thị Bình đã đặt bút ký vào Hiệp định Paris, trở thành người phụ nữ duy nhất trên thế giới vinh dự ký tên vào một hiệp định chấm dứt chiến tranh. Tài năng và sự cống hiến của bà không chỉ nâng tầm vị thế của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam mà còn dựng lên một tượng đài vĩ đại về trí tuệ và nhan sắc của phụ nữ Việt Nam trên trường quốc tế.



