Bà Nguyễn Thị Bình: Nữ kiệt ngoại giao và "Nụ cười chiến thắng" tại Paris (Sinh năm 1927)
Cuộc kháng chiến chống Mỹ không chỉ được định đoạt bằng bom đạn trên chiến trường, mà còn là một cuộc đấu trí cam go trên bàn đàm phán quốc tế. Nhà ngoại giao Nguyễn Thị Bình (thường được gọi là Madam Bình) quê ở Điện Bàn, Quảng Nam, chính là bông hoa rực rỡ và sắc sảo nhất trên mặt trận không tiếng súng ấy.
Năm 1968, Hội nghị Paris về Việt Nam chính thức khai mạc. Đây là cuộc đàm phán ngoại giao dài nhất trong lịch sử thế kỷ 20. Sự xuất hiện của bà Nguyễn Thị Bình với tư cách là Trưởng đoàn đàm phán của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam (sau là Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam) đã làm thế giới sững sờ. Trái ngược với cỗ máy tuyên truyền của phương Tây mô tả Việt Cộng là những người hiếu chiến, bà bước ra thế giới với hình ảnh một người phụ nữ Việt Nam duyên dáng trong tà áo dài, phong thái ung dung, nụ cười rạng rỡ nhưng lập luận lại vô cùng sắc bén và đanh thép.
Truyền thông phương Tây thời bấy giờ đã bị chinh phục hoàn toàn và mệnh danh bà là "Nữ chúa Việt Cộng". Có lần, một nhà báo phương Tây có ý mỉa mai hỏi bà: "Có quân đội Bắc Việt Nam ở miền Nam không?", bà điềm tĩnh và thông minh đáp trả: "Dân tộc Việt Nam là một. Người Việt Nam có quyền chiến đấu chống ngoại xâm trên bất kỳ mảnh đất nào của quê hương mình". Bằng bản lĩnh trí tuệ phi thường, bà đã tranh thủ được sự ủng hộ khổng lồ của dư luận quốc tế đối với cuộc chiến tranh chính nghĩa của Việt Nam. Ngày 27 tháng 1 năm 1973, bà vinh dự là người phụ nữ duy nhất ký tên vào Hiệp định Paris, buộc Mỹ phải rút toàn bộ quân đội về nước, ghi một dấu son chói lọi vào lịch sử ngoại giao nước nhà.



