bà nguyễn thị chang
Bà Nguyễn Thị Chang, chị dâu của liệt sĩ Đoàn Thanh Bình, vẫn luôn nhớ về người em chồng của mình bằng những ký ức giản dị nhưng đầy tình cảm. Trong lời kể của bà, anh Bình là người hiền lành, ít nói nhưng sống rất tình nghĩa, luôn quan tâm đến gia đình.
Những năm tháng còn ở nhà, dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, anh Bình luôn là người xung phong làm những việc nặng nhọc, không ngại vất vả. Bà Chang nhớ có lần gia đình vào vụ mùa bận rộn, anh đã thức từ rất sớm để ra đồng, đến khi về lại phụ giúp những việc trong nhà, không để ai phải nhắc nhở. Sự chịu khó và trách nhiệm ấy khiến bà luôn quý mến và coi anh như người em ruột thịt.
Ngày anh Bình lên đường nhập ngũ, bà là người chuẩn bị cho anh từng thứ nhỏ trong hành trang. Khi tiễn đi, bà chỉ dặn dò vài câu giản dị, mong anh giữ gìn sức khỏe. Không ai nghĩ rằng đó lại là lần gặp cuối cùng. Khi nhận tin anh hy sinh, bà lặng người đi, nỗi mất mát ấy đến nay vẫn còn nguyên vẹn trong ký ức.
Sau này, mỗi khi nhắc đến anh Bình, bà Chang không nói nhiều về sự hy sinh, mà thường kể lại những việc rất đời thường, bởi với bà, liệt sĩ không chỉ là danh hiệu, mà trước hết là một người em hiền lành, sống hết lòng vì gia đình. Chính những ký ức ấy đã giúp hình ảnh liệt sĩ Đoàn Thanh Bình luôn sống động và gần gũi trong lòng người thân.



