Bài viết

Bà Nguyễn Thị Gọn – Ký ức về những lần đối mặt bom nổ chậm

Bài viết kể về bà Nguyễn Thị Gọn, một thanh niên xung phong trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Qua ký ức về nhiệm vụ phá bom nổ chậm, câu chuyện làm nổi bật sự dũng cảm, bình dị và những hy sinh thầm lặng của lực lượng thanh niên xung phong trong chiến tranh.

Quảng Trị05/06/2026Phan Thị Xuân Hiền (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, khi bom đạn còn phủ xuống nhiều vùng đất, lực lượng thanh niên xung phong đã có mặt ở những nơi gian khổ và nguy hiểm nhất. Họ không phải lúc nào cũng trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng lại âm thầm làm những công việc có ý nghĩa sống còn: mở đường, giữ đường, vận chuyển, khắc phục hậu quả bom đạn và bảo đảm cho cuộc sống, chiến đấu không bị ngưng trệ.

Nguyễn Thị Gọn, bà ngoại của em, là một trong những thanh niên xung phong đã đi qua giai đoạn khốc liệt ấy. Khi còn rất trẻ, bà từng tham gia những nhiệm vụ liên quan trực tiếp đến bom đạn còn sót lại sau các đợt không kích. Trong đó, nguy hiểm nhất là việc xử lý bom nổ chậm – những quả bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào, đe dọa tính mạng con người và làm tê liệt các tuyến đường đi lại.

Trong ký ức của bà, có một lần tổ của bà được giao xử lý một quả bom nằm sát lối đi chính. Từ khi quả bom xuất hiện, con đường quen thuộc buộc phải tạm dừng, mọi người đều phải tránh xa vì nguy cơ quá lớn. Khi tiếp cận hiện trường, không khí trở nên căng thẳng. Không ai nói to, cũng không ai hành động vội vàng. Mỗi người đều làm đúng phần việc được phân công, từng thao tác đều phải thật cẩn thận, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể trả giá bằng tính mạng.

Bà kể rằng lúc đứng gần quả bom, trong đầu bà gần như chỉ còn nghĩ đến nhiệm vụ trước mắt. Không phải vì không sợ, mà vì nếu để nỗi sợ lấn át, bà sẽ không thể tiếp tục công việc. Khi quả bom được xử lý xong, cả tổ rút đi trong lặng lẽ. Không có lời kể công, không có sự phô trương. Với bà và đồng đội, đó đơn giản là một nhiệm vụ đã hoàn thành.

Những câu chuyện bà Nguyễn Thị Gọn kể thường rất ngắn, đôi khi ngắt quãng, có chi tiết bà nhớ rất rõ nhưng cũng có điều bà không muốn nhắc lại nhiều. Chính sự giản dị ấy khiến ký ức chiến tranh hiện lên chân thật hơn. Chiến tranh không chỉ là những trận đánh lớn, mà còn là những công việc thầm lặng, nguy hiểm, lặp đi lặp lại mỗi ngày của những con người bình thường nhưng giàu trách nhiệm.

Câu chuyện của bà giúp em hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng sự dũng cảm và hy sinh của biết bao thế hệ đi trước. Những thanh niên xung phong như bà đã từng rất trẻ, từng biết sợ, nhưng vẫn lựa chọn bước tiếp vì nhiệm vụ chung. Nhắc lại câu chuyện của bà Nguyễn Thị Gọn cũng là cách để thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng hơn cuộc sống bình yên, sống có trách nhiệm và không quên những năm tháng hoa lửa của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn