Bài viết

Bà Nguyễn Thị Hồng - Người giữ bí mật giữa lòng làng

Quảng Ninh03/07/2026Nguyễn Thị Thanh Hoa (LCĐ Khoa Du lịch)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi gặp bà Nguyễn Thị Hồng vào một buổi chiều đầu tháng Ba, khi tôi đến nhà bà để tìm hiểu về những nhân chứng lịch sử của địa phương. Bà năm nay đã hơn tám mươi tuổi, dáng người nhỏ bé, mái tóc bạc trắng nhưng giọng nói vẫn rất rõ ràng. Khi biết tôi là sinh viên đi thu thập câu chuyện “thời hoa lửa”, bà chỉ cười hiền và bảo: “Nếu con muốn nghe thì bà kể, vì đó là quãng đời bà không bao giờ quên.”

Bà kể rằng năm 1944, khi đó bà mới mười lăm tuổi. Làng bà nằm gần khu rừng nên thường có cán bộ cách mạng về hoạt động bí mật. Vì còn nhỏ, bà không trực tiếp chiến đấu, nhưng lại được giao nhiệm vụ rất quan trọng: làm người đưa tin. Mỗi khi có tin cần chuyển, bà sẽ giả vờ đi chăn trâu hoặc đi hái rau rồi lặng lẽ mang thư đến đúng địa điểm đã được dặn trước.

Có một lần, bà đang mang tài liệu thì bị lính Pháp chặn lại giữa đường. Tim bà lúc đó đập rất mạnh, nhưng bà vẫn cố bình tĩnh. Bà nhanh trí giấu tài liệu vào trong áo rồi giả vờ khóc, nói rằng bị lạc trâu nên đang đi tìm. Thấy bà chỉ là một cô bé gầy gò, chúng không nghi ngờ nữa và cho đi. Khi kể lại chuyện đó, bà vẫn nói: “Lúc ấy bà sợ lắm, nhưng nghĩ nếu mình bị bắt thì nhiều người sẽ gặp nguy hiểm nên không được run.”

Sau Cách mạng Tháng Tám 1945, bà tiếp tục tham gia công việc hậu cần. Bà nấu cơm cho bộ đội, giặt quần áo, chăm sóc những người bị thương. Năm 1952, anh trai bà hy sinh trong một trận đánh lớn. Bà vừa khóc vừa kể rằng hôm nhận tin, bà đã ngồi trước hiên nhà rất lâu, nhưng sau đó vẫn tiếp tục công việc vì “đất nước lúc đó cần hơn nỗi buồn của riêng mình”.

Đến bây giờ, khi tuổi đã cao, bà vẫn giữ lại chiếc khăn tay cũ mà một người cán bộ từng tặng bà trước khi lên đường làm nhiệm vụ. Bà nói đó không chỉ là kỷ niệm, mà còn là lời nhắc rằng thế hệ trẻ hôm nay phải sống có trách nhiệm hơn.

Trước khi tôi ra về, bà nắm tay tôi và nói chậm rãi: “Các con sinh ra trong hòa bình là điều may mắn nhất. Hãy cố gắng học tập thật tốt, sống tử tế và đừng quên những người đã hy sinh để có ngày hôm nay.”

Rời khỏi ngôi nhà nhỏ của bà Nguyễn Thị Hồng, tôi cảm thấy câu chuyện của bà không phải là một câu chuyện lớn lao trên sách sử, nhưng lại là một câu chuyện rất thật, rất gần gũi và đầy ý nghĩa. Chính những con người bình dị như bà đã góp phần làm nên lịch sử của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn