Người có công giúp đỡ cách mạng

BÀ NGUYỄN THỊ KẾT – NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ BÌNH DỊ MÀ KIÊN CƯỜNG

BÀ NGUYỄN THỊ KẾT – NGƯỜI NỮ CHIẾN SĨ BÌNH DỊ MÀ KIÊN CƯỜNG

Vĩnh Long10/01/2026NGUYỄN ANH ĐÔ (XÃ ĐOÀN BÌNH ĐẠI)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1954, tuổi thơ của bà Nguyễn Thị Kết gắn liền với những năm tháng quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh. Lớn lên giữa tiếng máy bay gầm rú, từng đoàn dân công tải đạn và tiếng súng ven làng, bà sớm hiểu nhiệm vụ của người trẻ là đứng lên bảo vệ Tổ quốc.

Khi vừa tròn tuổi mười tám, bà Kết xung phong tham gia lực lượng địa phương, làm liên lạc, tải thương và hỗ trợ hậu cần cho bộ đội chủ lực. Công việc bền bỉ, thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm: dẫn đường xuyên rừng trong đêm tối, chuyển tài liệu mật qua vùng địch lùng sục, vận chuyển gạo muối trên đôi quang gánh vượt sông rạch, có khi chỉ được nghỉ ngơi vội vã trên bờ đất mấp mô.

Có lần, trong khi đang đưa thương binh vào căn cứ, bà bị trúng mảnh pháo ở chân và hông. Cơn đau dữ dội nhưng bà vẫn cùng đồng đội chèo ghe vượt ra khỏi tầm pháo kích, cứu được nhiều người bị thương nặng. Sau lần đó, sức khỏe bà suy giảm đáng kể, nhưng bà nhất quyết ở lại chiến trường cho đến ngày giải phóng hoàn toàn.

Kết thúc chiến tranh, bà trở về với quê nhà, mang trên mình di chứng thương tật và những ký ức không thể phai mờ. Bà được xác nhận là thương binh với tỷ lệ suy giảm khả năng lao động 21–60%. Dẫu khó khăn chồng chất, bà Kết vẫn không ngừng lao động, lo toan kinh tế gia đình và góp sức vào các phong trào của địa phương: vận động xây dựng xóm ấp văn hóa, chăm lo gia đình chính sách, giáo dục con cháu lòng tự hào dân tộc.

Trong những buổi sinh hoạt hay khi lớp trẻ đến thăm hỏi, bà Kết thường kể chậm rãi về thời con gái lội sình mang đạn, về những cánh rừng khộp khô cháy, về tình đồng chí – đồng đội gắn bó đến tận hơi thở cuối cùng.

Ngày hôm nay, nhìn dáng bà bước chậm nhưng chắc, mái tóc bạc mà nụ cười vẫn hiền hậu, thế hệ trẻ càng thấm thía giá trị của hòa bình và lòng biết ơn với những người đã hy sinh một phần tuổi xuân cho đất nước.

Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những người như bà Nguyễn Thị Kết vẫn lung linh như ngọn lửa ký ức – truyền nhiệt huyết, niềm tin và lòng tự hào cho bao thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn