Bà Nguyễn Thị Ngọc Mỹ - Người con gái dẫn đường trên xe tăng
Từ một liên lạc viên hoạt động bí mật trong vùng địch, Nguyễn Thị Ngọc Mỹ đã vận động quần chúng, thu thập tin tức, chuẩn bị cờ giải phóng và trực tiếp ngồi trên xe tăng dẫn Trung đoàn 27 đánh qua Lái Thiêu, tiến về Sài Gòn trong ngày 30-4-1975.

Nguyễn Thị Ngọc Mỹ sinh năm 1951 trong một gia đình có truyền thống cách mạng tại ấp Phú Hội, xã Vĩnh Phú, quận Lái Thiêu. Hoàn cảnh gia đình khó khăn khiến bà chỉ học đến lớp hai rồi nghỉ học để phụ giúp cha mẹ. Tuy nhiên, ngay từ nhỏ, bà đã được nghe kể về những năm tháng đấu tranh gian khổ của quê hương và sớm nhận làm liên lạc viên cho các cơ sở cách mạng trong vùng.
Năm 1967, khi mới 16 tuổi, Nguyễn Thị Ngọc Mỹ chính thức tham gia hoạt động cách mạng. Với vẻ ngoài của một cô gái nông thôn trẻ tuổi, bà có thể đi lại trong vùng địch mà ít bị nghi ngờ. Nhiệm vụ của bà là chuyển tin, theo dõi hoạt động của quân đội và chính quyền đối phương, sau đó tìm cách báo lại cho cán bộ cách mạng. Đôi khi, bà còn tiếp cận những toán lính đóng trong vùng, khéo léo gợi chuyện để nắm tình hình bố phòng, quân số hoặc những cuộc hành quân sắp diễn ra.
Công việc tưởng như bình thường ấy luôn đi kèm hiểm nguy. Chỉ một ánh mắt nghi ngờ hoặc một lần khám xét bất ngờ cũng có thể khiến bà bị bắt. Vì vậy, mỗi chuyến đi đều đòi hỏi sự bình tĩnh và khả năng ứng biến nhanh. Ngoài việc đưa tin, bà Mỹ còn vận động thanh niên tham gia cách mạng, xây dựng cơ sở trong dân và kêu gọi người dân góp lương thực nuôi quân.
Đến năm 1974, Nguyễn Thị Ngọc Mỹ đảm nhiệm chức vụ Bí thư Huyện đoàn Lái Thiêu. Những ngày cuối tháng 4-1975, bà cùng các cơ sở cách mạng khẩn trương chuẩn bị cho cuộc nổi dậy tại địa phương. Tối 29-4, giữa lúc tiếng súng vang lên dồn dập, bà và đồng đội vẫn miệt mài may cờ của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam để kịp phát cho nhân dân. Thấy nhiều người hoảng loạn chạy ra đường, bà cùng lực lượng cơ sở đến từng khu vực vận động bà con trở về nhà, tránh thương vong và giữ ổn định tình hình.
Sau đó, bà đạp xe đến các cơ sở để nắm thêm tin tức. Khi ghé nhà má Sáu Ngẫu, bà gặp Ban Chỉ huy Trung đoàn 27 do Trung đoàn trưởng Nguyễn Huy Hiệu chỉ huy. Lực lượng chủ lực đang tập kết tại khu vực Hòa Lân – Thuận Giao, chuẩn bị tiến công qua Lái Thiêu rồi tiến về Sài Gòn. Tuy đã có bản đồ và thông tin về các vị trí đóng quân của đối phương, bộ đội vẫn gặp khó khăn vì không thông thuộc đường sá và địa hình thực tế.
Biết mình từng đi lại nhiều nơi trong vùng và nắm rõ từng con đường, Nguyễn Thị Ngọc Mỹ lập tức tình nguyện dẫn đường. Bà trèo lên xe tăng, ngồi cùng đoàn quân tiến vào Lái Thiêu. Trên đường đi, tiếng súng và đạn bắn trả liên tiếp vang lên, nhưng người nữ cán bộ trẻ vẫn giữ bình tĩnh, chỉ rõ hướng tiến quân, các vị trí chốt giữ và những đoạn đường thuận lợi cho xe cơ giới.
Nhờ sự phối hợp giữa lực lượng chủ lực với cơ sở cách mạng địa phương, Trung đoàn 27 nhanh chóng đánh các mục tiêu của đối phương tại Lái Thiêu, chiếm lĩnh khu vực Vĩnh Bình và cầu sắt Lái Thiêu, mở đường tiến về cửa ngõ phía bắc Sài Gòn. Hình ảnh cô gái trẻ đội nón tai bèo ngồi trên xe tăng dẫn đường đã trở thành một dấu ấn đặc biệt của ngày toàn thắng.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà Nguyễn Thị Ngọc Mỹ tiếp tục công tác ở nhiều vị trí từ cấp xã, huyện đến tỉnh và nghỉ hưu vào tháng 11-2002. Câu chuyện của bà cho thấy chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những đơn vị trực tiếp chiến đấu, mà còn có đóng góp thầm lặng của những người dân địa phương: người chuyển một mẩu tin, người may lá cờ, người vận động nhân dân và người sẵn sàng bước lên xe tăng dẫn bộ đội vượt qua vùng đất đầy bom đạn.


