Bài viết

Bà Nguyễn Thị Sâm

Bắc Ninh01/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiếc hòm gỗ cũ đặt ở góc nhà, bà Nguyễn Thị Sâm vẫn cất giữ hơn hai mươi lá thư.

Đó là thư của ba người con trai gửi từ chiến trường.

Người con cả nhập ngũ năm 1967.

Người thứ hai lên đường năm 1969.

Người út tình nguyện nhập ngũ năm 1972.

"Ba anh em cùng đi bộ đội."

Bà kể.

Những năm ấy, cả làng Hương Lạc tiễn thanh niên lên đường gần như quanh năm.

Ngày nhận giấy báo nhập ngũ của người con út, bà thức trắng đêm.

"Biết là nghĩa vụ với Tổ quốc nhưng vẫn xót."

Người mẹ nào chẳng vậy.

Từ ngày các con đi xa, niềm vui lớn nhất của bà là những lá thư.

Có tháng nhận được hai ba lá.

Có khi nửa năm không thấy tin tức.

Mỗi lần nghe tiếng cán bộ bưu điện gọi tên, bà lại chạy vội ra cổng.

Những lá thư được đọc đi đọc lại đến sờn mép giấy.

Trong đó có những dòng chữ giản dị:

"Mẹ đừng lo cho con."

"Con vẫn khỏe."

"Ngày chiến thắng con sẽ về."

Năm 1973, gia đình nhận tin người con thứ hai hy sinh ở chiến trường Quảng Trị.

Bà ngất lịm ngay giữa sân.

Nhưng rồi bà lại gượng dậy.

Hai người con còn lại vẫn đang ở chiến trường.

"Tôi không được phép gục ngã."

Mỗi tối, bà lại ngồi trước bàn thờ thắp hương cầu mong các con bình an.

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, cả làng vỡ òa trong niềm vui chiến thắng.

Ít tháng sau, hai người con còn lại trở về.

Bà bảo đó là ngày hạnh phúc nhất đời mình.

Dẫu mất một người con, bà vẫn tự hào vì các con đã sống xứng đáng với quê hương.

Nhìn những đứa cháu, đứa chắt hôm nay quây quần bên mình, người mẹ già xúc động:

"Chiến tranh lấy đi nhiều thứ lắm. Nhưng nó cũng dạy chúng tôi biết yêu quý hòa bình hơn bất cứ điều gì."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bà Nguyễn Thị Sâm | Câu chuyện thời hoa lửa