Khác

Bà Nguyễn Thị Thu (SN 1954, làng Giang Hến, xã Triệu Phong) - cô du kích năm xưa từng cùng cha chồng bất chấp bom đạn, lặng lẽ đưa bộ đội sang sông trong mùa hè đỏ lửa năm 1972

Bà Nguyễn Thị Thu (SN 1954, làng Giang Hến, xã Triệu Phong) - cô du kích năm xưa từng cùng cha chồng bất chấp bom đạn, lặng lẽ đưa bộ đội sang sông trong mùa hè đỏ lửa năm 1972.

Quảng Trị31/03/2026Nguyễn Xuân Trang (Thuế cơ sở 2 tỉnh Quảng Trị)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngoài đời, người dân Quảng Trị vẫn nhắc về bà Nguyễn Thị Thu (SN 1954, làng Giang Hến, xã Triệu Phong) - cô du kích năm xưa từng cùng cha chồng bất chấp bom đạn, lặng lẽ đưa bộ đội sang sông trong mùa hè đỏ lửa năm 1972. Bà Thu kể lại, ngày đó vừa tròn 18, sau khi làm lễ hỏi chồng thì chiến dịch bắt đầu. Cha chồng bà là ông Nguyễn Con, ngoài 50 tuổi nhưng vẫn cùng bà chèo đò đưa bộ đội vượt sông Thạch Hãn. Bà Thu không nhớ đã bao nhiêu chuyến đò trong đêm. Chỉ biết rằng, mỗi lần chèo là một lần đối mặt với cái chết. Những người chiến sĩ trẻ, áo còn vương mùi thuốc súng, mắt sáng lên niềm tin, lần lượt bước xuống thuyền. Có người còn chưa kịp nói hết câu dặn dò gửi về quê nhà. “Cô ơi, qua bờ bên kia… tụi cháu sẽ quay lại,” một chiến sĩ nói khẽ. Bà Thu không trả lời, chỉ gật đầu, đôi tay gầy guộc siết chặt mái chèo. Bà hiểu, không phải ai cũng có thể quay về. Dòng nước đêm hôm ấy chảy xiết lạ thường. Mỗi lần pháo sáng lóe lên, bóng chiếc đò nhỏ lại hiện rõ giữa lòng sông, mong manh như một chiếc lá. Bom nổ phía xa, nước dội lên từng đợt lạnh buốt. Có lúc tưởng như con thuyền sẽ lật úp, nhưng bà Thu vẫn giữ tay chèo vững vàng, ánh mắt không rời phía bờ bên kia. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi giữa hai loạt pháo, một chiến sĩ trẻ cất tiếng hát. Giọng hát run run nhưng ấm áp, lan ra trên mặt nước. Những người khác hòa theo, át đi tiếng bom đạn. Bà Thu nghe mà lòng nghẹn lại. Giữa chiến tranh tàn khốc, họ vẫn mang theo cả tuổi trẻ và hy vọng. Khi con đò chạm bờ, từng người nhanh chóng nhảy lên, biến mất vào màn đêm. Không ai ngoái lại. Không phải vì vô tình, mà vì họ hiểu — quay đầu lại có thể khiến lòng mình chùng xuống. Bà Thu lặng lẽ quay thuyền. Một chuyến nữa lại bắt đầu. Nhiều năm sau, dòng sông trở lại hiền hòa. Không còn tiếng bom, chỉ còn tiếng nước vỗ bờ và những cánh lục bình trôi lững lờ. Người ta kể lại câu chuyện về người lái đò năm xưa — người đã đưa hàng trăm chiến sĩ qua sông trong những ngày ác liệt nhất. Nhưng với bà Thu, đó không phải là câu chuyện anh hùng. Đơn giản, bà chỉ là người giữ một lời hứa thầm lặng: đưa họ sang bên kia — nơi có nhiệm vụ, có Tổ quốc… và có cả những giấc mơ chưa kịp trọn vẹn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn