Cựu Thanh niên xung phong

Bà Nguyễn Thị Thực: Đóa hoa can trường giữa một thời hoa lửa

Trong những trang sử vàng của dân tộc, có những cái tên không nằm trên trang đầu của các cuốn sách giáo khoa, nhưng lại tạc vào lòng đất mẹ bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân xanh rực rỡ nhất. Bà Nguyễn Thị Thực, sinh năm 1952 tại xã Thọ Lập, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa, là một trong những đóa hoa như thế – những người đã sống và cống hiến hết mình cho lý tưởng độc lập dân tộc.

Thanh Hóa07/04/2026Cô giáo Lê Thị Lan Anh (Chi đoàn trường THCS Xuân Thiên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những trang sử vàng của dân tộc, có những cái tên không nằm trên trang đầu của các cuốn sách giáo khoa, nhưng lại tạc vào lòng đất mẹ bằng mồ hôi, máu và cả tuổi xuân xanh rực rỡ nhất. Bà Nguyễn Thị Thực, sinh năm 1952 tại xã Thọ Lập, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa, là một trong những đóa hoa như thế – những người đã sống và cống hiến hết mình cho lý tưởng độc lập dân tộc.

Sinh ra và lớn lên tại Thọ Lập – vùng đất giàu truyền thống cách mạng của huyện Thọ Xuân, bà Thực trưởng thành khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Năm 1952, khi bà chào đời, quê hương Thanh Hóa đang là hậu phương vững chắc cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Chính tinh thần "tất cả cho tiền tuyến" của cha anh đã thấm nhuần vào máu thịt của cô gái trẻ Nguyễn Thị Thực.

Bước sang tuổi đôi mươi, khi cái tuổi đẹp nhất của người con gái vừa chớm nở, bà Thực cũng như hàng vạn thanh niên Thanh Hóa bấy giờ đã gác lại tình riêng, rời xa lũy tre làng để lên đường. Với tinh thần "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", bà đã tham gia vào các lực lượng TNXP hoặc dân công hỏa tuyến (những lực lượng chủ chốt tại các tuyến lửa như Đường 15A, phà Ghép, hay ngã ba Đồng Lộc).

Ký ức về "một thời hoa lửa" của bà không phải là tiếng nhạc, tiếng đàn, mà là tiếng bom gầm rú, tiếng cuốc xẻng san đường trong đêm tối để đoàn xe ra tiền tuyến không bao giờ đứt mạch. Giữa những cơn mưa bom bão đạn, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, nhưng nụ cười của cô gái Thọ Lập vẫn luôn rạng rỡ, tiếp thêm động lực cho đồng đội.

Sau những năm tháng cống hiến nơi chiến trường khốc liệt, bà trở về với đời thường, mang theo trên mình những vết thương của thời gian và cả những kỷ niệm đau thương nhưng hào hùng về đồng đội đã nằm lại. Tại xã Thọ Lập, bà không chỉ là một người phụ nữ mẫu mực trong gia đình mà còn là nhân chứng sống, người "giữ lửa" lịch sử cho thế hệ con cháu.

Mỗi khi nhắc về những năm tháng ấy, đôi mắt bà lại sáng lên niềm tự hào. Đó không chỉ là câu chuyện của cá nhân bà, mà là câu chuyện của một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn