Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bà Nguyễn Thị Vân – Khoảng trống còn lại sau ngày bình yên

Bà Nguyễn Thị Vân, sinh năm 1964, ngụ ấp Dương Hòa, xã Tân Hòa, là thân nhân của gia đình liệt sĩ. Chiến tranh đã lùi xa nhưng sự hy sinh của người thân vẫn để lại trong gia đình một khoảng trống không thể bù đắp. Qua năm tháng, nỗi mất mát ấy được bà gìn giữ bằng lòng biết ơn và niềm tự hào, trở thành động lực để giáo dục con cháu biết trân trọng hòa bình, giữ gìn truyền thống và sống có trách nhiệm với quê hương.

Đồng Tháp10/08/2026xã Tân Hòa (Xã Tân Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những khoảng trống không thể lấp đầy bằng thời gian.

Dù năm tháng có đi qua, quê hương có đổi thay, những mái nhà mới có mọc lên, nhưng trong một gia đình có người đã hy sinh vì Tổ quốc, vẫn luôn có một vị trí dành cho người không bao giờ trở về.

Với bà Nguyễn Thị Vân, sinh năm 1964, ngụ ấp Dương Hòa, xã Tân Hòa, đó là một khoảng trống như thế.

Là thân nhân của gia đình liệt sĩ, bà hiểu rằng chiến tranh không chỉ để lại những dấu tích trên chiến trường. Chiến tranh còn để lại những cuộc chia ly trong từng mái nhà, những người thân chờ đợi, những bữa cơm thiếu một người và những ký ức được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Người thân của bà đã ra đi khi đất nước còn trong những năm tháng gian khó. Phía trước người ra đi là nhiệm vụ với quê hương, đất nước; phía sau là gia đình với biết bao thương nhớ.

Rồi chiến tranh kết thúc.

Quê hương bắt đầu những ngày tháng mới.

Những người ở lại tiếp tục cuộc sống. Họ lao động, dựng xây gia đình, chăm lo con cháu và góp sức làm hồi sinh quê hương. Nhưng trong sâu thẳm, ký ức về người đã hy sinh vẫn luôn hiện diện.

Với bà Nguyễn Thị Vân, người đã khuất không chỉ được nhớ đến bằng nỗi buồn. Đó còn là niềm tự hào.

Tự hào vì trong gia đình mình đã có một người dành tuổi trẻ cho quê hương. Tự hào vì sự hy sinh ấy góp một phần vào những ngày tháng bình yên mà thế hệ hôm nay đang được hưởng.

Bởi vậy, mỗi khi nhắc đến người thân đã hy sinh, bà luôn muốn con cháu hiểu rằng hòa bình là một giá trị vô cùng quý giá. Được sống, được học tập, được lao động, được nhìn thấy quê hương đổi mới – những điều tưởng như bình thường hôm nay đã từng là ước mơ của biết bao người trong những năm tháng chiến tranh.

Bà tin rằng, cách tri ân thiết thực nhất đối với người đã khuất chính là sống tốt trong những ngày đang có. Sống tử tế với gia đình, nghĩa tình với bà con, có trách nhiệm với cộng đồng và biết góp sức xây dựng quê hương.

Từ ấp Dương Hòa, câu chuyện của bà Nguyễn Thị Vân trở thành một lời nhắc nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: chiến tranh có thể kết thúc, nhưng ký ức về những người đã hy sinh không bao giờ được phép lãng quên.

Có những khoảng trống không thể lấp đầy, nhưng chính khoảng trống ấy nhắc chúng ta biết trân trọng hơn những gì đang có.

Và trong những ngày quê hương Tân Hòa bình yên, mỗi bước phát triển, mỗi nụ cười của thế hệ trẻ hôm nay cũng là một cách viết tiếp câu chuyện mà những người đã hy sinh từng gửi gắm.

Thời hoa lửa đã lùi xa. Nhưng lòng biết ơn vẫn còn ở lại – trong mỗi gia đình, mỗi con người và trong ký ức của quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bà Nguyễn Thị Vân – Khoảng trống còn lại sau ngày bình yên | Câu chuyện thời hoa lửa