Thân nhân liệt sĩ, người có công

BÀ NỘI GIỮ MÂM CƠM ĐỦ NGƯỜI SUỐT 30 NĂM

Suốt ba mươi năm, một người bà không bao giờ bớt bát đũa trong mâm cơm gia đình, dù người con trai đã hy sinh ngoài mặt trận.

Hưng Yên16/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bữa cơm nào bà Trần Thị Ngát cũng bày đủ bát.

Ba mươi năm liền, không thiếu một chiếc.

Con trai bà nhập ngũ năm 1967. Hai năm sau, giấy báo tử gửi về. Cả nhà khóc. Riêng bà không khóc nhiều. Bà lặng lẽ cất giấy báo tử vào hòm gỗ, rồi tối đến vẫn bới thêm một bát cơm, đặt vào mâm.

– “Nó đi bộ đội, chưa chắc đã chết,” bà nói.

Từ đó, bữa cơm nào cũng đủ người.

Con cháu ban đầu còn ngạc nhiên, sau thành quen. Có người khuyên bà bớt bát đi cho đỡ chạnh lòng. Bà chỉ lắc đầu:

– “Nó chưa về thì vẫn là người nhà.”

Ba mươi năm, mâm cơm ấy chứng kiến bao đổi thay. Con cháu lớn lên, có người lập gia đình, có người đi xa. Riêng chiếc bát dành cho người con hy sinh vẫn nằm đó, lặng lẽ.

Chỉ đến khi hài cốt con trai được tìm thấy, đưa về nghĩa trang liệt sĩ, bà mới thôi bới thêm bát.

Hôm ấy, bà ngồi rất lâu trước mâm cơm. Chỉ bày đúng số người còn sống. Bà chắp tay, nói khẽ:

– “Giờ thì đủ rồi con ạ. Về nhà rồi.”

Mâm cơm hôm ấy thiếu một người. Nhưng lòng bà, sau ba mươi năm, cuối cùng cũng thôi chờ đợi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn