BÀ NỘI – NGƯỜI PHỤ NỮ KIÊN CƯỜNG TRONG THỜI HOA LỬA

Xin chào các bạn, mình tên là Đặng Hoàng Oanh, học sinh lớp 9A2, trường TH&THCS Vĩnh Bình Nam 1. Trong lòng mình luôn có một niềm tự hào đặc biệt vì người bà của mình – bà Trương Thị Thắm (sinh năm 1948), hội viên cựu chiến binh ở ấp Hòa Thành, xã Vĩnh Bình Nam, huyện Vĩnh Thuận, tỉnh Kiên Giang (nay thuộc ấp Hòa Thành, xã Vĩnh Bình, tỉnh An Giang)– là một người phụ nữ đã dành cả tuổi thanh xuân cho cách mạng, mang trong mình lòng quả cảm và tinh thần kiên cường. Mình cảm thấy thật may mắn vì hôm nay vẫn còn được ngồi bên bà, nghe bà kể về những năm tháng chiến tranh gian khổ mà bà đã trải qua. Những câu chuyện ấy không có trong sách giáo khoa, mà nằm trong ký ức của một người đã từng đi qua thời hoa lửa.
Chiều nào cũng vậy, bà thường ngồi trên chiếc võng quen thuộc trước sân nhà. Gió lay nhẹ cành cây, tiếng chim ríu rít hòa cùng ánh nắng chiều nhạt dần trên những bông hoa trang đỏ. Đó cũng là khoảng thời gian mình thích nhất, vì được ngồi cạnh bà và nghe những câu chuyện của ngày xưa.
Hôm ấy, khi nhìn xa xăm về phía hàng dừa trước sân, bà chậm rãi lên tiếng:
“Ngày xưa bà tham gia công tác cách mạng thời chống Mỹ đấy con.”
Đôi mắt bà chợt rưng rưng khi nhớ về những tháng ngày gian khó ấy. Bà kể gia đình bà ngày trước rất cực khổ. Hai người anh đang trong độ tuổi đi lính nên luôn bị quân địch dòm ngó. Gia đình sống trong ấp chiến lược, ban ngày lính thường xuyên tuần tra nên không thể trốn đi đâu. Đến đêm, cả nhà lại lặng lẽ dọn đồ xuống ghe, tìm đường vào vùng giải phóng tạm trú nhưng vẫn luôn sống trong nỗi lo sợ.
Giọng bà chợt nghẹn lại khi nhắc đến ngày 14/8/1961 – ngày mà đến tận bây giờ, mỗi lần nhớ lại, đôi mắt bà vẫn đỏ hoe. Đó là ngày trở thành ký ức đau thương nhất cuộc đời bà. Hôm đó, biệt kích tấn công vào khu vực gần Cạnh Đền 2, đàn áp nhân dân và bắn chết cha của bà cùng hai cán bộ cách mạng.
Sau trận càn quét ấy, gia đình không thể tiếp tục ở lại nên phải dời đi nơi khác. Mẹ của bà nhờ cán bộ tìm giúp chỗ ở mới và chuyển sang ấp Ninh Thuận Lợi dựng nhà tạm để sinh sống.
Sự mất mát quá lớn khiến trong lòng bà nung nấu ý chí đứng lên chống giặc. Sau đó, bà nội cùng hai anh trai đăng ký tham gia cách mạng. Hai anh đi du kích xã, còn bà làm giao liên, đi lại giữa ấp, xã và huyện để đưa tin, chuyển thư và hỗ trợ lực lượng cách mạng.
Tháng 3 năm 1964, bà được cử đi học lớp cứu thương trong ba tháng tại huyện Mười Cư (Cà Mau). Sau khóa học, bà về công tác tại trạm y tế xã Vĩnh Phong.
Những ngày ấy vô cùng nguy hiểm. Bà thường cùng lực lượng quân sự xã đi dưới địa đạo để cứu chữa thương binh, băng bó vết thương và cầm máu cho những người lính bị thương giữa chiến trường. Đạn pháo từ đồn địch bắn xuống liên tục, đất rung chuyển dưới chân. Thế nhưng, giữa tiếng bom đạn ấy, bà và đồng đội vẫn tiếp tục cứu người, tiếp tục tiến về phía trước.
Có những lần bà cùng tổ hậu cần mang bánh và lương thực tiếp tế dọc chiến hào. Khi thương binh được đưa ra khỏi trận địa, bà và đội y tế lập tức sơ cứu rồi chuyển về tuyến quân y. Nghe bà kể đến đây, mình không thể tưởng tượng nổi một cô gái tuổi còn rất trẻ khi ấy đã phải đối mặt với bom đạn và hiểm nguy như thế nào.
Sau đó, bà được điều về công tác tại quân y huyện Vĩnh Thuận cho đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng năm 1975. Những cống hiến của bà được ghi nhận bằng Huân chương Kháng chiến hạng Ba cùng nhiều huy chương, kỷ niệm chương khác. Nhưng với bà, phần thưởng lớn nhất không nằm ở những tấm huân chương ấy mà là được sống trong hòa bình, nhìn thấy quê hương đổi thay và con cháu lớn lên trong những tháng ngày không còn bom đạn.
|
|
Những câu chuyện nối tiếp nhau như dòng ký ức chưa bao giờ vơi trong bà. Bà chỉ tay về phía gốc dừa sau nhà rồi kể: “Ngày xưa chỗ đó ông nội bây giấu súng đạn với lựu đạn đó. Có người đến tiếp tế là đem xuống xuồng chở đi.”
Bà còn kể rằng ngày trước, để được đứng vào hàng ngũ Đoàn thanh niên, mỗi người đều phải trải qua quá trình rèn luyện và cống hiến rất nhiều. Bà phải chèo xuồng đưa thư khẩn cấp, tham gia công tác liên tục suốt ba năm mới được kết nạp.
Nghe những câu chuyện ấy, mình càng hiểu rằng hòa bình hôm nay không hề dễ dàng có được. Có những người đã đánh đổi cả tuổi trẻ, sức khỏe, thậm chí cả tính mạng để giữ lấy từng tấc đất quê hương.
Bà tham gia cách mạng từ năm 13 tuổi – cái tuổi đáng lẽ được vô tư học hành, vui chơi cùng bạn bè. Nhưng chiến tranh đã khiến tuổi thơ ấy phải lớn lên trong bom đạn và mất mát. May mắn thay, bà đã vượt qua tất cả để hôm nay được sống trong hòa bình và nhìn thấy con cháu trưởng thành.
Mình hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay không chỉ là biết ơn mà còn phải sống xứng đáng: học tập tốt hơn, sống tử tế hơn và góp phần xây dựng quê hương bằng những việc nhỏ mỗi ngày.
Chiều nay, bà vẫn ngồi trên chiếc võng quen thuộc trước sân nhà như bao buổi chiều khác. Khó ai có thể nghĩ rằng người bà hiền từ với mái tóc đã bạc theo năm tháng ấy đã từng là cô gái 13 tuổi đi qua chiến tranh, bom đạn và mất mát bằng tất cả lòng dũng cảm và sự kiên cường. Thời gian có thể làm mái tóc bà bạc đi, nhưng không thể làm phai mờ những năm tháng cống hiến ấy.
Với mình, bà nội không chỉ là người thân yêu nhất mà còn là người phụ nữ kiên cường của thời hoa lửa – người đã truyền cho mình lòng biết ơn, niềm tự hào và động lực để cố gắng mỗi ngày, để sống xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước.





