Bài viết

Bà nội tôi có một chiếc hòm gỗ cũ kỹ

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà nội tôi có một chiếc hòm gỗ cũ kỹ, khóa bằng một ổ khóa đồng đã hoen gỉ theo thời gian. Trong đó không có vàng bạc, châu báu, mà chỉ có một chiếc khăn rằn sờn vai, một cuốn nhật ký nhòe mực và một tấm ảnh đen trắng chụp hai người lính trẻ đang mỉm cườigiữa ngút ngàn rừng núi.Mỗi dịp 27/7 hay ngày thành lập Quân đội, bà lại mang những kỷ vật ấy ra, tay run run chạm vào tấm ảnh, ánh mắt lấp lánh như soi thấu cả một bầu trời khói lửa năm xưa.Một thời thanh xuân gửi lại chiến trường Năm 1971, khi tiếng loa phóng thanh phường vang lên lời kêu gọi chi viện cho miền Nam, ông nội tôi – ngày ấy là chàng sinh viên sư phạm tên Thành – đã viết đơn tình nguyện bằng máu. Bà nội, cô thanh niên xung phong tên Mai, cũng rời quê hương Thái Bình với chiếc ba lô con cóc, tiến về cung đường Trường Sơn huyền thoại. Họ gặp nhau ở một tọa độ lửa trên đường 20 Quyết Thắng. Giữa những đợt bom B-52 cày nát cánh rừng, giữa cái nắng cháy da và những cơn sốt rét rừng hành hạ, tình yêu đã nảy nở như bông hoa lan rừng kiên cường mọc lên từ đá sỏi. Bà kể: “Hồi đó, cái chết cận kề trong gang tấc. Nhưng tụi bà không biết sợ. Chỉ sợ không kịp thông đường cho xe qua, sợ đồng đội bị đói, bị khát. Lòng yêu nước lúc ấy nó tự nhiên như hơi thở, chẳng cần ai phải nhắc nhở.” Những bức thư viết vội Ông Thành và bà Mai chỉ kịp gặp nhau trong những lần hành quân chớp nhoáng. Ông gửi lại cho bà những trang nhật ký viết trên giấy xi măng, kể về giấc mơ ngày hòa bình: sẽ đưa bà về thăm Thủ đô, sẽ lại cầm phấn đứng trên bục giảng. Có một bức thư ông viết: "Mai ơi, nếu anh không trở về, em hãy sống thay cả phần anh nhé. Hãy chăm sóc mẹ và dạy dỗ các em nên người. Đất nước mình nhất định sẽ độc lập, hoa hồng sẽ lại nở trên những hố bom." Và rồi, trận đánh cuối năm 1972 nghiệt ngã đã cướp ông đi mãi mãi. Ông ngã xuống khi đang cùng đồng đội bảo vệ chuyến xe chở nhu yếu phNm cuối cùng vào chiến trường. Bà Mai nhận được tin dữ khi đang san lấp hố bom. Bà không khóc, hay đúng hơn là nước mắt đã lặn ngược vào trong để nhường chỗ cho sự quyết tâm. Bà tiếp tục ở lại chiến trường, tiếp tục chiến đấu cho đến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất Ngọn lửa truyền nối Hòa bình lập lại, bà trở về với đôi bàn tay chai sần và những vết thương khi trái gió trở trời lại đau nhức. Nhưng bà chưa bao giờ hối tiếc. Bà chọn nghề giáo, tiếp nối ước mơ dang dở của ông.Hôm nay, ngồi bên cạnh bà, tôi – một người trẻ sinh ra trong thời bình – mới hiểu rằng: Mỗi tấc đất dưới chân chúng tôi đang đứng đều thấm đẫm máu và nước mắt của cha ông. "Thời hoa lửa" không chỉ là một giai đoạn lịch sử trong sách giáo khoa, mà là một phần máu thịt của dân tộc. Bà nhìn tôi, nắm lấy bàn tay tôi và nói: “Cháu ạ, hòa bình này quý giá lắm. Các ông các bà đã dùng thanh xuân để đổi lấy nó. Giờ đến lượt các cháu dùng trí tuệ và sức trẻ để giữ gìn và làm cho nó đẹp hơn.” Ý nghĩa của ký ức Câu chuyện của bà nội tôi là một trong hàng triệu câu chuyện của những nhân chứng lịch sử. Việc kể lại những câu chuyện này không phải để khơi gợi nỗi đau, mà để chúng ta tự hào về một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, là sức mạnh của tinh thần đoàn kết, và là bài học giáo dục cách mạng sâu sắc nhất cho thế hệ hôm nay và mai sau. Để mỗi khi nhìn lên lá quốc kỳ, chúng ta lại tự nhắc nhở mình: Sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống vì màu xanh của hòa bình. Ghi chép từ lời kể của một cựu Thanh niên xung phong.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bà nội tôi có một chiếc hòm gỗ cũ kỹ | Câu chuyện thời hoa lửa