BÀ NỘI TÔI – NGƯỜI PHỤ NỮ CỦA MỘT THỜI HOA LỬA
Bà nội tôi Lê Thị Sa
Trong ký ức của tôi, bà nội luôn là một người phụ nữ hiền hậu, giản dị và giàu tình thương. Nhưng phía sau dáng người nhỏ bé và mái tóc bạc ấy là cả một cuộc đời kiên cường gắn liền với những năm tháng chiến tranh gian khổ của đất nước. Bà nội tôi, bà Lê Thị Sa, sinh năm 1931 tại xã An Xuân, huyện Tuy An, tỉnh Phú Yên. Khi đất nước còn chìm trong khói lửa, bà đã sớm tham gia vào phong trào cách mạng tại quê hương.
Trong những năm 1949 – 1954, bà tham gia lực lượng nữ du kích xã An Xuân. Khi ấy bà còn rất trẻ, nhưng đã cùng với nhiều thanh niên trong làng làm nhiệm vụ canh gác, đưa tin, dẫn đường và tiếp tế cho cán bộ hoạt động. Những công việc thầm lặng ấy luôn phải đối mặt với hiểm nguy, nhưng bà và đồng đội vẫn kiên cường bám đất, bám làng, bảo vệ cơ sở cách mạng. Sau đó, từ 1955 đến 1957, bà tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng. Chính vì lòng kiên trung ấy mà bà đã bị địch bắt và giam giữ tại nhà lao Phú Nhuận ở Phú Yên. Những ngày tháng trong lao tù là chuỗi ngày đầy thử thách với đòn roi, tra khảo và thiếu thốn đủ bề. Nhưng dù phải chịu nhiều đau đớn, bà vẫn giữ vững khí tiết của người chiến sĩ cách mạng, không khuất phục trước kẻ thù.
Sau ngày đất nước hòa bình, bà trở về với cuộc sống đời thường giản dị như bao người phụ nữ nông thôn khác. Bà cần mẫn lao động, nuôi dạy con cháu nên người và luôn sống khiêm nhường. Những năm tháng chiến đấu gian khổ của mình, bà rất ít khi kể lại, bởi với bà đó chỉ là trách nhiệm của một người con đối với Tổ quốc.Với những đóng góp và sự hy sinh ấy, bà đã được Nhà nước ghi nhận và trao tặng Kỷ niệm chương chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù, đày. Đó không chỉ là niềm tự hào của riêng bà, mà còn là niềm tự hào của cả gia đình và quê hương.
Hôm nay, bà đã đi xa, nhưng trong lòng con cháu, bà vẫn luôn hiện diện – không chỉ là người bà hiền từ của gia đình, mà còn là một người phụ nữ kiên cường của thời hoa lửa. Cuộc đời bà là tấm gương về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng của những con người bình dị đã góp phần làm nên lịch sử. Bà nội ơi, dù bà không còn nữa, nhưng những câu chuyện về bà sẽ mãi được con cháu gìn giữ và kể lại. Đó là niềm tự hào, là ngọn lửa để thế hệ sau tiếp bước, sống tốt hơn và góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng tươi đẹp./.



