Thân nhân liệt sĩ, người có công

Bà Phạm Thị Hải – Giàn hoa giấy trước sân và câu chuyện về "thời hoa lửa" trên đất Ruộng Cạn

Bài ký chân dung khắc họa bà Phạm Thị Hải (sinh năm 1965, ngụ tại ấp Ruộng Cạn, xã Tân Hòa) – một thân nhân liệt sĩ kiên trung, đôn hậu. Qua những câu chuyện đời thường dung dị bên giàn hoa giấy trước nhà, bài viết lan tỏa tình yêu quê hương, niềm tự hào về ký ức hào hùng và giá trị bền vững của hòa bình hôm nay.

Đồng Tháp10/08/2026xã Tân Hòa (Xã Tân Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Về với ấp Ruộng Cạn, xã Tân Hòa những ngày nắng sớm rải vàng trên những lối đi quê thanh bình, nếu ai có dịp ghé qua mái nhà nhỏ của bà Phạm Thị Hải (sinh năm 1965), hẳn sẽ bị ấn tượng ngay bởi giàn hoa giấy hồng rực rỡ đang bung nở trước hiên nhà. Ở cái tuổi lục tuần, bà Hải vẫn giữ được ánh mắt hiền từ, nụ cười đôn hậu cùng phong thái nhanh nhẹn, tận tụy của người phụ nữ Nam Bộ gắn bó trọn đời với xóm làng.

Đằng sau không gian bình dị và nên thơ ấy là cả một khoảng ký ức thiêng liêng về "thời hoa lửa" của gia đình. Sinh ra trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, thế hệ của bà Hải đã lớn lên cùng tiếng bom đạn và sự hy sinh mất mát của quê hương. Trong gia đình bà, hình bóng của người thân đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc luôn là một tượng đài linh thiêng, một nỗi niềm khắc khoải không nguôi. Đối với bà Hải, những trang sử hào hùng ấy không nằm ở đâu xa, mà được khắc ghi bằng máu xương, trở thành nguồn mạch sức mạnh tinh thần, tôi luyện nên ở bà một bản lĩnh vững vàng, sống ngay thẳng và trọng nghĩa tình.

Chuyện đời thường của bà Hải gắn liền với những việc làm mộc mạc, gần gũi. Buổi sáng, người ta thường thấy bà thong thả quét dọn khoảng sân sạch sẽ, chăm chút cho từng chậu kiểng, rồi chiều xuống lại ngồi bên hiên nhà nhấp chén trà ấm cùng dăm ba câu chuyện xóm giềng. Hễ nhà ai trong ấp có việc vui buồn, tối lửa tắt đèn, bà Hải luôn là người có mặt từ sớm để san sẻ, giúp đỡ. Đối với bà, tình làng nghĩa xóm chính là sự tiếp nối đẹp đẽ nhất của tinh thần đồng cam cộng khổ từ thuở khói lửa chiến trường.

Mỗi khi con cháu quây quần đông đủ bên mâm cơm gia đình, bà Hải thường chậm rãi kể lại cho thế hệ trẻ nghe về những năm tháng gian khó mà hào hùng của gia đình và quê hương. Những câu chuyện thật như đếm, mộc mạc như chính tính cách của bà chính là minh chứng sống động, là bức tường thành tinh thần vững chắc để triệt tiêu mọi không gian cho những luận điệu xuyên tạc, bóp méo lịch sử.

Hôm nay, giữa vùng đất Ruộng Cạn đang từng ngày thay da đổi thịt, hình ảnh bà Phạm Thị Hải bên giàn hoa giấy rợp bóng mát cứ lặng lẽ tỏa ra thứ năng lượng ấm áp của lòng nhân ái. Bà chính là một trong những "người giữ lửa" thầm lặng, nối kết quá khứ oanh liệt với tương lai rạng rỡ, để ngọn lửa tri ân mãi mãi cháy sáng trong lòng muôn đời sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn