Bà Phạm Thị Lý, một cựu thanh niên xung phong tinh thần dũng cảm và ý chí vượt khó trong chiến tranh.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, lực lượng thanh niên xung phong trên quê hương Quảng Bình đã góp phần quan trọng bảo vệ tuyến đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Trong số những con người từng sống và chiến đấu nơi tuyến lửa năm xưa, bà Phạm Thị Lý, quê ở huyện Lệ Thủy, là một cựu thanh niên xung phong luôn được người dân địa phương kính trọng bởi tinh thần dũng cảm và ý chí vượt khó trong chiến tranh.
Năm 1969, khi vừa tròn 18 tuổi, bà Lý viết đơn tình nguyện tham gia thanh niên xung phong dù gia đình chỉ có hai chị em, cha mất sớm, mẹ đau yếu thường xuyên. Thời điểm ấy, Quảng Bình là trọng điểm đánh phá ác liệt của không quân Mỹ, đặc biệt tại các tuyến đường nối vào Trường Sơn. Đơn vị của bà được phân công làm nhiệm vụ tại khu vực đường 15, nơi thường xuyên bị bom cày xới ngày đêm.
Những ngày đầu vào đơn vị, bà cùng đồng đội phải sống trong lán tranh dựng tạm giữa rừng. Ban ngày đào hầm trú ẩn, ban đêm đi san lấp hố bom, sửa đường và vận chuyển hàng hóa. Công việc nặng nhọc nhưng ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Có những hôm đang làm việc thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện, cả đơn vị phải chạy xuống hầm trú bom. Khi tiếng bom vừa ngớt, mọi người lại tiếp tục lao ra mặt đường làm việc để kịp thông tuyến cho đoàn xe quân sự đi qua.
Bà Lý nhớ nhất trận bom vào đầu năm 1972 tại khu vực cua chữ A. Đêm đó, đơn vị đang làm nhiệm vụ dẫn đường cho đoàn xe vào Nam thì máy bay Mỹ thả bom liên tục xuống tuyến đường. Đất đá bay mù trời, nhiều đoạn đường bị phá hỏng hoàn toàn. Trong lúc hỗ trợ đưa xe qua đoạn đường sạt lở, một đồng đội của bà bị thương nặng do mảnh bom. Không quản nguy hiểm, bà cùng vài người khác cõng đồng đội vượt qua khu vực còn khét mùi thuốc nổ để đưa đến trạm cứu thương.
Suốt những năm tháng ở Trường Sơn, điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Mùa khô bụi đỏ phủ kín người, mùa mưa thì lán trại ngập nước. Nhiều người mắc sốt rét rừng, có lúc cả đơn vị chỉ còn vài người đủ sức làm việc. Dẫu vậy, không ai nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Với thanh niên xung phong thời ấy, được góp sức cho tiền tuyến là niềm tự hào lớn lao.
Năm 1975, đất nước thống nhất, bà Phạm Thị Lý trở về quê hương với sức khỏe giảm sút do nhiều năm sống giữa bom đạn và bệnh tật. Bà lập gia đình, tiếp tục lao động sản xuất để nuôi con ăn học. Cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng bà luôn giữ lối sống giản dị, chịu thương chịu khó của người phụ nữ Quảng Bình.
Hiện nay, dù tuổi đã cao, bà vẫn tích cực tham gia các hoạt động tri ân truyền thống tại địa phương. Mỗi lần gặp mặt cựu thanh niên xung phong, bà lại xúc động nhớ về những đồng đội đã hy sinh nơi tuyến lửa Trường Sơn năm nào.
Câu chuyện của bà Phạm Thị Lý là hình ảnh đẹp về thế hệ thanh niên xung phong Quảng Bình trong thời chiến – những con người đã dành cả tuổi trẻ để góp phần bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc bằng lòng quả cảm và tinh thần hy sinh cao cả.



