Bà Phạm Thị Ôi
Hơn một nửa đội hình dân công hỏa tuyến đã ra đi mãi mãi sau đêm 15/6/1968. Gần 50 năm sau, ký ức về đêm bi thương ấy vẫn hiển hiện trong tâm trí những người sống sót sau trận càn kinh hoàng của địch ngày ấy.
Bà Nguyễn Thị Khỏi, một dân công sống sót sau trận càn đêm 15/6/1968 kể lại: “Tôi nằm xuống đìa dứa nhưng ngộp quá chịu không nổi, ngạt thở mà há miệng ra là nước tràn vào. Xác định sống chết gì chắc cũng tại nơi này, tôi gượng hai tay để đứng lên nhưng bụi dứa vừa bị máy bay bắn lật gốc đè lên vai. Cố gắng lắm tôi mới đứng dậy được. Lúc này, chiếc máy bay với cái đầu bóng sáng của nó chạy tới đằng trước, ở đằng sau là một khoảng tối, tôi cố hết sức gượng dậy và chạy khỏi đìa dứa, nếu không chắc cũng không còn."
Nhắc lại thời điểm đó, bà Phạm Thị Ôi (Bảy Ôi) chia sẻ, sau trận càn của địch, 32 người chết, còn lại đa phần người bị thương nặng. Mấy ngày sau, Mỹ càn xuống, kiểm tra bắt đi cả chục người, trong đó toàn người bị thương. Sau này bà mới biết, những người bị thương đó bị lính Mỹ đưa đi tra hỏi, nhưng không thể tìm được chứng cứ nên chúng phải trả các chị về nhà.
Bà Lê Thị Khuynh (Ba Trang) khi đó là đảng viên trẻ, tham gia cách mạng từ năm 1960, phục vụ dân công hỏa tuyến 1967-1968. Bà sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, cha là ông Lê Văn Nhặt, Bí thư Chi bộ mật tại địa phương. Nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng nhắc lại những kỷ niệm năm xưa đôi mắt bà lại rớm lệ, khi hình ảnh bị thương của chị em dân công vẫn còn in đậm trong tâm trí bà.
Bà Lê Thị Khuynh cho biết: “Hình ảnh một nữ dân công bị thương ở bụng lòi ruột ra, chính tay tôi lấy cái chén úp lên rồi băng bó lại. Sau khi băng bó, tôi đưa cô ấy về nhà. Gặp lúc giặc lùng sục dữ quá, nên gia đình đem giấu vào gốc rơm. Giặc đi rồi, gia đình tức tốc đưa nữ dân công ra chăm sóc nhưng do vết thương nhiễm trùng nặng nên đã ra đi.”
“Đêm đó, theo sự chỉ đạo của đồng chí Phạm Văn Be (Bí thư Đảng ủy xã), tôi ở lại nấu và vắt gần 100 nắm cơm cho bộ đội Sư đoàn 9. Vì vậy, tôi không tham gia đoàn dân công hôm đó, nếu không thì…” bà Lê Thị Khuynh bùi ngùi nói.



