Bà Phùng Ngọc Anh - Nhân chứng duy nhất sống sót sau đêm liệt sĩ Lê Thị Riêng và Trần Văn Kiểu hy sinh: ‘Tôi tin rằng anh Chín, chị Hai nằm ở đó rồi sẽ được tìm thấy’
Bà Phùng Ngọc Anh (sinh năm 1940) là một cựu chiến sĩ Biệt động Sài Gòn gốc Hoa, nổi tiếng với biệt danh "Tiểu Long Nữ" nhờ tài bắn súng bằng cả hai tay và là nhân chứng duy nhất sống sót sau đêm thủ tiêu tù nhân chính trị Tết Mậu Thân 1968.

Nhân chứng duy nhất sống sót sau đêm liệt sĩ Lê Thị Riêng và Trần Văn Kiểu hy sinh: ‘Tôi tin rằng anh Chín, chị Hai nằm ở đó rồi sẽ được tìm thấy’
Là nhân chứng duy nhất sống sót sau đêm liệt sĩ Lê Thị Riêng và Trần Văn Kiểu hy sinh, bà Phùng Ngọc Anh gần 60 năm mang theo viên đạn trên lưng và nỗi mong đưa đồng đội trở về.
Mỗi lần nghe tin lực lượng quy tập phát hiện thêm các bộ hài cốt, bà lại im lặng rất lâu. Ký ức đêm mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, khi bà cùng liệt sĩ Lê Thị Riêng, Trần Văn Kiểu bị địch đưa lên xe chở đi thủ tiêu vốn "khắc sâu tận xương cốt" lại trở về.
Đêm ấy, khi loạt súng thảm sát đã ngừng, trong thùng xe chỉ còn đặc quánh mùi thuốc súng và máu. Nữ chiến sĩ biệt động Phùng Ngọc Anh nửa mê nửa tỉnh, bàn tay chạm vào người đồng chí Kiểu và "chị Hai Riêng" nằm cạnh đã lạnh dần.
Ít phút trước, giữa loạt đạn trung liên trút xối xả vào thùng xe chở ba người tù, bà Lê Thị Riêng vùng dậy và hô vang ba lần: "Hồ Chí Minh muôn năm!".
Là nhân chứng duy nhất còn sống sót, bà Ngọc Anh mang theo ký ức về khoảnh khắc bi tráng cuối cùng của những người đồng đội. Chỉ cần nhắm mắt, người phụ nữ 86 tuổi vẫn nghe rõ tiếng chuông đồng hồ ngoài phố ngân đúng 11 tiếng, cái nắm tay của ông Kiểu và lời hô cuối cùng của bà Riêng.
"Tôi kể mười lần cũng như một. Mỗi lần kể, tôi vẫn thấy mình nằm trong vũng máu đêm hôm đó", bà Ngọc Anh khẽ vuốt vùng dưới lưng, nơi viên đạn thù găm sâu từ năm 28 tuổi vẫn nằm lại cho đến tận hôm nay.
Ký ức kinh hoàng ấy bắt đầu vào chiều mùng 2 Tết Mậu Thân 1968 (tức ngày 30/1/1968). Trong nhà giam Tổng nha Cảnh sát Sài Gòn, các chiến sĩ bị bắt làm tù nhân không hề biết bên ngoài đang diễn ra cuộc Tổng tiến công. Họ chỉ thấy lính gác đông bất thường, không ai được ra vào, cả ngày không có cơm ăn.
Khoảng 17h, tiếng kẻng giao ban vừa dứt, cô gái trẻ Phùng Ngọc Anh cùng hai nhà lãnh đạo cách mạng tiền bối là ông Trần Văn Kiểu (Chín K - Phó Ban Công vận Sài Gòn - Gia Định) và bà Lê Thị Riêng (Ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam) bị còng tay, áp giải lên chiếc xe thùng bít bùng. Phía sau là xe mui trần hộ tống gài sẵn 3 khẩu trung liên luôn chĩa thẳng vào họ.
Chạy lòng vòng qua nhiều bót cảnh sát, khi trời tối hẳn, những người lính cách mạng bắt đầu linh cảm được giờ phút cuối cùng. Trong thùng xe chật hẹp, ông Kiểu nắm lấy bàn tay cô gái trẻ nhất đoàn rồi nhẹ nhàng hôn lên đó. Ông quay sang hôn tiếp lên tay bà Lê Thị Riêng.
"Thật vậy sao anh? Bộ anh thấy tình hình không được hả?", bà Ngọc Anh vẫn nhớ rõ lời của bà Riêng lúc đó.
"Thấy tình hình vậy là nó muốn giết tụi mình đó. Tội cho Ngọc Anh còn trẻ quá...", ông Kiểu, người chỉ lặng lẽ quan sát tình hình xung quanh từ lúc bị đưa lên xe, đáp nhỏ.
Bà Ngọc Anh nhớ lại: "Lúc đó tôi cũng sợ. Nhưng nghĩ có anh Chín, có chị Hai thì mình cứ theo hai người".
Đó cũng là cuộc trò chuyện cuối cùng của họ.
Khi chiếc xe quẹo qua một giao lộ tăm tối, một tiếng súng lục vang lên. Đám lính trên xe nhảy xuống, lập tức 3 khẩu trung liên xé toạc thùng xe bằng những đợt đạn xối xả. Để át tiếng súng kẻ thù, ba người tù còng tay cùng nằm rạp xuống, đồng thanh hô lớn: "Đả đảo! Đả đảo!".
"Trong lúc hô, tôi nghe anh Chín 'á' lên một tiếng rồi tắt lặng. Biết anh trúng đạn rồi. Ít giây sau, bốn viên đạn trúng người tôi. Ba viên sượt qua chân, một viên găm sâu vào lưng", bà Ngọc Anh kể.
Đêm đầu xuân lành lạnh, bà cố nép sát vào người bà Riêng. "Chị mất rồi nhưng lưng chị vẫn còn nóng lắm", bà Ngọc Anh nhớ lại.
Nhìn thấy chiếc kẹp tóc trên đầu người chị lớn, bà tháo ra rồi thì thầm: "Chị Hai ơi, em lấy cây kẹp của chị nha. Nếu em còn sống em đem về làm kỷ niệm, nếu em chết thì thôi", rồi nhét vào túi. Chiếc kẹp tóc ấy được bà giữ suốt những năm tháng tù đày, cho đến sau ngày hòa bình mới trao lại cho bảo tàng trưng bày.
Bước sang ngày mùng 3 Tết (31/1/1968), bà đã sống sót kỳ diệu, nhưng lòng vẫn canh cánh không biết "anh Chín K", "chị Hai Riêng" đã bị đưa đi đâu. Mãi sau này hòa bình, bà mới nghe đồng đội kể về những manh mối của hố chôn tập thể nghi có hài cốt của liệt sĩ Trần Văn Kiểu và Lê Thị Riêng ở nghĩa trang Đô Thành (nay là công viên Lê Thị Riêng).
Đội nữ vũ trang năm nào giờ chỉ còn mình bà. "Ai còn sống qua bom đạn thì cũng mất vì tuổi già. Còn mình tôi thôi", bà ngậm ngùi nói khi nhớ về các đồng đội.
Ở tuổi xế chiều, bà Phùng Ngọc Anh không còn mong cầu bất cứ điều gì cho riêng mình. Điều duy nhất khiến trái tim người phụ nữ 86 tuổi này thổn thức mỗi khi đêm về giờ đây là những bản tin về cuộc khai quật, tìm kiếm hài cốt liệt sĩ tại công viên Lê Thị Riêng.
"Tôi tin rằng anh Chín, chị Hai nằm ở đó rồi sẽ được tìm thấy. Nếu ngày đó tới, tôi chỉ mong mình còn có thể đến và thắp cho anh chị một nén nhang".


