Bà Tám Kẹo Kéo – Tiếng Hát Ra Đi Và Khúc Khải Hoàn Ca
"Kẹo kéo lại đây, vừa dài vừa ngọt..." – Giọng rao lảnh lót, theo sau là tiếng hát bolero mượt mà phát ra từ chiếc loa kẹo kéo của bà Tám (67 tuổi) luôn làm chộn rộn cả một góc phố. Vừa hát, tay bà vừa thoăn thoắt dùng thanh gỗ kéo giãn khối kẹo nha đặc quánh thành những sợi mảnh màu trắng đục. Giọng hát khỏe khoắn, đầy nội lực dẫu đã nhuốm màu thời gian ấy từng vang lên giữa rừng sâu, át đi tiếng đạn bom rền rĩ, khi bà là một nữ văn công trong đội Tuyên văn quân khu.
Trong những đêm lửa trại giữa rừng, hay ngay bên bờ chiến hào ngập mùi thuốc súng, tiếng hát của nữ văn công là liều thuốc tinh thần vô giá cho những người lính trẻ trước giờ ra trận. "Hát bán kẹo kéo bây giờ có loa đài, có người vỗ tay mua kẹo thấy vui tai. Chứ hát giữa rừng Trường Sơn ngày đó, có khi đang hát dở bài 'Cô gái vót chông' thì bom B52 ập tới," bà Tám kéo dài sợi kẹo, bẻ cái 'rắc' giòn tan đưa cho đứa bé. "Hát cho thương binh nghe ở trạm phẫu, nhìn các anh băng bó trắng toát, rên rỉ đau đớn, nước mắt tui nghẹn lại nhưng miệng vẫn phải cất cao tiếng hát bài ca chiến thắng để tiếp thêm nghị lực cho các anh."
Giờ đây, tiếng hát ấy mang hương vị ngọt ngào của kẹo nha. "Kéo kẹo giãn ra cũng như kéo dài niềm vui thời bình. Tiếng hát ngày xưa để át đi tiếng súng, tiếng hát ngày nay để mang lại nụ cười cho bầy trẻ nhỏ. Đời cô văn công già thế là trọn vẹn rồi."

