Bài viết

Bà Tám Liên – Mũi Kim Khâu Và Những Đêm Không Ngủ

Vĩnh Long15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tiếng lạch cạch của chiếc máy may con bướm đạp chân vang lên đều đặn trong căn nhà cấp bốn nằm khuất bóng dưới rặng bần ven sông. Bà Tám Liên (63 tuổi) đang cặm cụi may lại chiếc áo dài đồng phục cho một đứa bé trong xóm để kịp ngày khai giảng. Mắt bà đã yếu nhiều, mỗi lần xỏ chỉ đều phải nheo mắt nhìn qua lăng kính viễn thị, nhưng đường kim mũi chỉ vẫn thẳng tắp, đều tăm tắp. Nhìn dáng vẻ khắc khổ, hiền lành của người thợ may xóm nghèo, người ta khó lòng hình dung hình ảnh một nữ y tá dã chiến đầy can trường, từng tay không cáng thương binh chạy dưới làn đạn súng cối tại chiến trường biên giới Campuchia.

Năm 1981, khi mới vừa tròn hai mươi tuổi, Tám Liên theo đoàn quân tình nguyện sang đất bạn. Đóng quân tại một trạm phẫu thuật tiền phương ở Battambang, tuổi thanh xuân của bà gắn liền với mùi cồn y tế, mùi máu và những tiếng rên la xé ruột của thương binh giữa rừng đêm. "Vá một cái áo bị rách nó bình yên lắm cháu. Chứ ngày đó, thuốc men thiếu thốn, có lúc hết sạch cả thuốc tê. Nhìn da thịt anh em mình nát bươm vì đạp trúng mìn K58, dì phải cắn răng dùng những mũi kim y tế to bản để khâu sống vết thương cho các anh. Mỗi mũi kim đâm xuống thịt da đồng đội là một lần tim dì thắt lại," bà Tám Liên ngừng đạp máy may, lấy tay vuốt phẳng nếp áo đang may dở, đôi mắt đỏ hoe. Những ám ảnh về sự chia ly nơi chiến địa từng khiến bà mất ngủ triền miên nhiều năm trời sau khi phục viên. Nhưng rồi, chính những đường kim mũi chỉ vá víu quần áo cho người nghèo, tiếng cười đùa của lũ trẻ con mặc áo mới bà may, đã trở thành liều thuốc tinh thần kỳ diệu, giúp người nữ y tá năm xưa tìm lại được giấc ngủ bình yên giữa quê nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn