BA THÁNG TRONG BỆNH VIỆN
Rời khỏi trận địa Xuân Sán, ông Nguyễn Văn Nhuận được đồng đội đưa về tuyến sau để cứu chữa.
Những vết thương ở đầu và chân do sức ép của pháo khiến ông phải điều trị trong thời gian dài.
Theo lời ông kể, ông nằm viện ba tháng.
Ba tháng ấy không có tiếng súng.
Không còn những cuộc hành quân xuyên rừng.
Không còn những đêm phục kích giữa biên giới.
Nhưng đó lại là quãng thời gian đầy trăn trở.
Mỗi ngày tỉnh dậy, điều ông nghĩ đến đầu tiên không phải là vết thương của mình.
Ông nghĩ đến đơn vị.
Không biết những người còn ở lại chiến đấu giờ ra sao.
Không biết những người bị thương hôm ấy đã được cứu hay chưa.
Và cũng không biết còn bao nhiêu đồng đội sẽ mãi mãi không trở về.
Chiến tranh đã dạy người lính quen với sự hy sinh.
Nhưng không ai có thể quen với nỗi đau khi mất đi những người đã cùng mình chia ngọt sẻ bùi.
Ông kể rằng, bệnh viện khi ấy tiếp nhận rất nhiều thương binh từ các mặt trận.
Có người bị thương ở tay.
Có người ở chân.
Có người bị mảnh pháo găm khắp cơ thể.
Mỗi chiếc giường là một câu chuyện.
Mỗi vết thương là một ký ức của chiến trường.
Có những người vừa tỉnh lại đã hỏi:
"Đơn vị mình còn ai không?"
Có người chỉ lặng lẽ nhìn lên mái nhà.
Bởi họ đã biết người đồng đội thân thiết nhất của mình không còn nữa.
Trong những ngày điều trị, các y, bác sĩ quân y luôn tận tình chăm sóc thương binh.
Dù điều kiện còn nhiều thiếu thốn, họ vẫn làm tất cả những gì có thể để giành lại sự sống cho từng người lính.
Đối với ông Nguyễn Văn Nhuận, đó là những con người thầm lặng.
Họ không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu.
Nhưng cũng ngày đêm chiến đấu với tử thần để cứu lấy đồng đội.
Ba tháng nằm viện cũng là khoảng thời gian để ông nhìn lại trận đánh Xuân Sán.
Ông nhớ từng khuôn mặt.
Nhớ từng người đồng đội đã sát cánh bên mình.
Nhớ Đại đội trưởng Nguyễn Đình Hùng.
Nhớ Đại đội phó Hoàng Giáp.
Nhớ anh Bé.
Nhớ anh Cảnh.
Nhớ những người chỉ mới hôm qua còn cùng nhau hành quân, vậy mà hôm nay đã trở thành những cái tên được nhắc đến trong niềm tiếc thương.
Có lúc ông tự hỏi vì sao mình còn sống.
Rồi chính ông lại tự trả lời.
Mình còn sống là nhờ đồng đội.
Nhờ anh Thắng đã không quản hiểm nguy đưa mình ra khỏi trận địa.
Nhờ những người lính quân y đã tận tâm cứu chữa.
Và cũng nhờ sự may mắn mà nhiều đồng đội của ông không còn có được.
Ba tháng điều trị rồi cũng kết thúc.
Những vết thương dần liền da.
Ông có thể đứng dậy.
Có thể tập đi.
Nhưng có những vết thương khác thì không bao giờ lành.
Đó là những khoảng trống trong lòng mỗi khi nhớ đến đồng đội đã ngã xuống.
Đó là những đêm giật mình vì tiếng nổ vẫn còn vang vọng trong ký ức.
Đó là nỗi day dứt của một người lính đã đi qua chiến tranh và may mắn được trở về.
Nhiều năm sau, khi kể lại quãng thời gian nằm viện, ông Nguyễn Văn Nhuận không nói nhiều về những đau đớn của bản thân.
Ông chỉ nhắc rằng, người lính có thể chịu đựng mọi vết thương trên cơ thể.
Điều khó nguôi ngoai nhất chính là sự hy sinh của đồng đội.
Bởi vậy, mỗi ngày được sống trong hòa bình đối với ông đều là một món quà quý giá.
Một món quà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người lính đã không trở về từ chiến trường.



