Bài viết

BA THẾ HỆ MỘT TẤM LÒNG SON

Câu chuyện về một gia đình ba thế hệ từ ông bà, cha mẹ đến các con đều tham gia kháng chiến. Họ chấp nhận biến ngôi nhà của tổ tiên thành căn cứ nuôi giấu cán bộ, chịu đựng tù đày nhưng quyết không một lời phản bội.

Đồng Nai09/06/2026Hồ Chí Phương (Đoàn xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng miền Nam chịu sự kìm kẹp gắt gao của luật 10/59, vùng đất Điện Bàn (Quảng Nam) trở thành ranh giới đỏ đầy hiểm nguy. Thế nhưng, ngôi nhà rường ba gian của gia đình cụ Trần Văn Đức chưa bao giờ tắt ánh lửa Cách mạng. Đối với người dân địa phương, đó không chỉ là một ngôi nhà, mà là một "pháo đài lòng dân" kiên cường.

Truyền thống của gia đình bắt đầu từ cụ Đức — một lão nông tri điền có uy tín trong vùng. Khi các con lớn lên, cụ lần lượt tiễn ba người con trai vào chiến khu theo giải phóng quân. Ở nhà, cụ cùng người vợ già và người con dâu cả âm thầm đào hầm bí mật ngay dưới chuồng bò và sau vườn chuối để nuôi giấu cán bộ nằm vùng.

Mùa thu năm 1972, một trận càn lớn quét qua làng. Do có kẻ chỉ điểm, lính ngụy kéo đến bao vây chặt nhà cụ Đức. Lúc này, dưới căn hầm bí mật sau vườn đang có hai đồng chí thương binh nặng đang điều trị. Kẻ thù lùng sục khắp nơi, dùng sắt nhọn xăm xuống đất và cuối cùng chúng tìm thấy cửa hầm.

Để bảo vệ các chiến sĩ, anh Trần Văn Hải (con trai út của cụ Đức, lúc đó mới 17 tuổi, đang làm giao liên bí mật) đã lao ra chặn họng súng của địch, tự nhận mình là người duy nhất đào hầm và biết thông tin để đánh lạc hướng, tạo cơ hội cho đồng đội phía dưới tìm cách rút theo lối thông ra bờ sông.

Địch bắt trói toàn bộ gia đình cụ Đức từ già đến trẻ ra giữa sân. Chúng tra tấn dã man anh Hải ngay trước mắt cha mẹ và người chị dâu đang mang bầu. Tên chỉ huy gầm lên, bắt cụ Đức phải khai ra những ai trong làng tham gia tiếp tế cho Cách mạng, nếu không sẽ bắn chết anh Hải.

Dù ruột gan như đứt ra từng khúc khi thấy con trai máu chảy đầm đìa, cụ Đức vẫn đứng thẳng, thản nhiên nhìn thẳng vào mắt tên chỉ huy và nói: "Các ông có giết hết cái nhà này thì chúng tôi cũng không biết ai là Cộng sản cả. Ở đây chỉ có người cày ruộng chịu khổ quen rồi, không biết phản bội đồng bào!".

Cảm phục trước sự kiên cường của gia đình cụ và lo sợ làn sóng phẫn nộ của dân làng đang kéo đến đứng chật ngoài ngõ, bọn lính không dám nổ súng tại chỗ mà giải anh Hải và cụ Đức về đồn tra tấn. Trải qua nhiều tháng ngày bị giam cầm, đánh đập dã man ở nhà lao Hội An, hai cha con cụ Đức vẫn giữ trọn khí tiết, bảo vệ an toàn cho cơ sở Cách mạng tại địa phương cho đến ngày được giải thoát.

Sau ngày giải phóng, ngôi nhà của cụ Đức vinh dự được Nhà nước trao tặng tấm biển "Gia đình có công với Cách mạng" và Huân chương Độc lập. Ba người con trai của cụ có người trở về với những vết thương tật, có người mãi mãi nằm lại chiến trường, nhưng đối với thế hệ cháu chắt của cụ Đức ngày nay, gia tài lớn nhất mà họ được thừa kế không phải là vật chất, mà là tinh thần yêu nước bất khuất, một lòng một dạ vẹn nguyên với nước nhà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn