BÀ THIM KỂ LẠI
Tôi là Lê Thị Thim, người xã Quy Mông. Những năm đất nước còn chiến tranh, tôi khi ấy chỉ là một cô gái trẻ, rời quê hương, gia đình để tham gia lực lượng Thanh niên xung phong, với suy nghĩ rất giản dị: đất nước cần thì mình đi.
Ngày lên đường, tôi mang theo vài bộ quần áo, chiếc khăn tay mẹ đưa vội và lời dặn dò: “Con đi giữ gìn sức khỏe, làm việc cho tốt, góp sức cho nước nhà.” Chuyến đi ấy đã đưa tôi bước vào những năm tháng gian khổ nhưng không thể nào quên của đời mình.
Công việc của thanh niên xung phong chúng tôi chủ yếu là mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đạn dược phục vụ tiền tuyến. Ban ngày làm việc giữa nắng gió, ban đêm tranh thủ nghỉ ngơi thì máy bay địch lại đến ném bom. Có những lúc vừa san xong đoạn đường, bom lại phá nát, chúng tôi lại tiếp tục làm lại từ đầu. Mệt thì mệt lắm, nhưng không ai bỏ cuộc, bởi ai cũng hiểu: đường thông thì bộ đội mới đi được, hàng mới ra được mặt trận.
Có lần, đơn vị tôi đang làm đường thì máy bay ập tới rất bất ngờ. Chúng tôi chỉ kịp lao xuống hầm trú ẩn. Khi bom dứt, đất đá ngổn ngang, có đồng đội bị thương, có người mãi mãi nằm lại. Chứng kiến cảnh ấy, tôi đau lắm, sợ lắm, nhưng rồi vẫn phải gạt nước mắt để tiếp tục công việc. Bởi nếu mình chùn bước, thì ai sẽ làm thay?
Cuộc sống của thanh niên xung phong thiếu thốn đủ bề. Bữa ăn chỉ có cơm độn, rau rừng, muối vừng. Áo quần vá chằng vá đụp, nhiều đêm mưa rừng ướt lạnh, cả đơn vị co ro trong hầm. Nhưng đổi lại, chúng tôi có tình đồng đội rất sâu nặng. Ốm đau thì nhường nhau bát cháo, nguy hiểm thì che chắn cho nhau. Chính tình cảm ấy đã giúp tôi và nhiều người vượt qua những năm tháng khốc liệt nhất.
Ngày đất nước hòa bình, tôi trở về. Tuổi xuân đã gửi lại nơi chiến trường, nhưng trong lòng tôi không hề ân hận. Tôi lại làm ruộng, tham gia công việc thôn, xã, sống giản dị như bao người dân quê khác. Mỗi khi nhớ lại quãng đời thanh niên xung phong, tôi luôn coi đó là niềm tự hào lớn nhất của đời mình.
Giờ đây, tuổi đã cao, tóc đã bạc, tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: con đường các cháu đi trong yên bình được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của bao thế hệ đi trước. Tôi – một thanh niên xung phong năm xưa của xã Quy Mông – đã góp phần nhỏ bé của mình cho đất nước, và tôi luôn trân trọng điều đó.


