Bài viết

Bà Thu- “Nữ du kích đưa đò năm xưa”

Bắc Ninh10/04/2026Nguyễn Văn Quân – THPT Tiên Du Số 1 (THPT Tiên Du Số 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Thu- “Nữ du kích đưa đò năm xưa”

( Tác Giả: Nguyễn Văn Quân – THPT Tiên Du Số 1 )

Mùa hè năm ấy, dòng sông Thạch Hãn không còn hiền hòa như trong ký ức. Nước sông đỏ quạch phù sa, cuộn lên từng đợt như mang theo cả tiếng bom rền và những linh hồn chưa kịp gọi tên.

Những chàng sinh viên vừa rời giảng đường, tay còn vương mùi giấy mực, đã khoác lên mình màu áo lính. Họ hành quân vào Quảng Trị sau vài tháng huấn luyện ngắn ngủi. Trong ba lô không chỉ có lương khô, mà còn có cả ước mơ dang dở và những lá thư chưa kịp gửi.

Đêm xuống.

Bóng tối phủ kín mặt sông. Không trăng, không sao. Chỉ khi bom nổ lóe lên, người ta mới nhìn thấy nhau trong khoảnh khắc chớp lửa ngắn ngủi.

Chiếc đò nhỏ của bà Thu lặng lẽ rẽ nước.

“Ngồi im, đừng gây tiếng động,” bà khẽ nói, giọng trầm nhưng chắc.

Trên đò, mười người lính trẻ nín thở. Có người siết chặt khẩu súng, có người lặng lẽ nhìn về phía bờ bên kia – nơi Thành cổ đang chìm trong khói lửa. Không ai nói với ai, nhưng tất cả đều hiểu: chuyến đi này, có thể là một chiều.

Bom lại nổ.

Mặt nước tung lên trắng xóa. Con đò chao đảo. Ông Con ở mũi đò ghì mái chèo, còn bà Thu vẫn bình tĩnh đưa đò lách qua những vùng nước xoáy.

“Còn xa không bác?” một chiến sĩ trẻ run giọng hỏi.

“Gần rồi… cố lên con.”

Ánh lửa lóe lên. Trong khoảnh khắc ấy, bà Thu thấy rõ gương mặt cậu lính – còn rất trẻ, có lẽ chưa tròn hai mươi.

Đò cập bờ.

Họ vội vã nhảy xuống, lao vào màn đêm. Không ai ngoái lại.

Chỉ có một người bị thương nặng được giữ lại. Cậu nằm trên đò, thở dốc, tay bấu vào mép gỗ.

“Mẹ… ơi…”

Tiếng gọi xé lòng.

Bà Thu cắn chặt môi, chèo nhanh hơn. Nhưng khi vừa chạm bờ bên này, cậu đã lịm đi. Đôi mắt vẫn mở, như còn nhìn về một nơi rất xa.

Bà lặng người.

Không có thời gian để khóc. Đêm vẫn còn dài, và những chuyến đò vẫn phải tiếp tục.

Nhiều năm sau…

Chiến tranh đã lùi xa. Sông Thạch Hãn lại chảy êm đềm như chưa từng chứng kiến những ngày dữ dội.

Một buổi chiều, có một cụ ông tóc bạc tìm đến.

“Bà… có phải là người lái đò năm xưa không?”

Bà Thu nhìn ông, ánh mắt ngập ngừng.

Ông xúc động: “Tôi là người được bà đưa qua sông… năm đó.”

Không gian lặng đi.

Bà không nhớ rõ khuôn mặt, không nhớ tên. Nhưng bà nhớ những chuyến đò, những tiếng gọi “mẹ ơi” trong đêm, và vô số người đã không trở về.

Bà nắm lấy tay ông, run run: “Còn sống… là tốt rồi…”

Hai con người đứng bên nhau, giữa dòng sông yên bình.

Nhưng sâu dưới lòng nước kia, dường như vẫn còn vọng lại những nhịp chèo năm cũ nơi tuổi trẻ đã hóa thành bất tử, trong một thời hoa lửa không thể nào quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn