Ba tiếng còi giữa rừng cao su
Ba tiếng còi giữa rừng cao su
Năm 1971, tôi là chiến sĩ thông tin của một đơn vị chủ lực đang đóng quân tại vùng rừng cao su Bình Phước. Công việc của tôi là dựng đường dây, giữ liên lạc giữa các mũi tiến công – nhiệm vụ nghe bình thường nhưng lại quyết định thắng bại trong nhiều trận đánh.
Trong đội chúng tôi có anh Hai Hậu – người miền Tây, dáng cao, nụ cười lúc nào cũng hiền khô. Anh giữ một chiếc còi sắt nhỏ, chỉ dùng khi đường dây bị đứt mà chưa thể nối ngay. Ba tiếng còi liên tục là tín hiệu báo cho đơn vị đổi hướng tác chiến khẩn cấp.
Một buổi chiều tháng 5, trời oi ả như đổ lửa. Đơn vị chúng tôi nhận lệnh phải khẩn trương vượt rừng để tập kết trước khi trời tối. Đi được chừng hai cây số, pháo địch bất ngờ dội xuống. Cây cối gãy rạp, đất đá tung đầy trời.
Tôi đang kiểm tra đường dây thì nhận ra đoạn cáp đã bị một mảnh pháo chém đứt. Tôi và anh Hậu lao vào khắc phục trong tiếng nổ dồn dập. Khi tôi vừa nối được một đầu dây, tiếng pháo lại ập đến. Một tiếng rít sắc lẹm lao thẳng về phía chúng tôi. Tôi ngã dúi xuống hố đất. Khi đứng dậy, tôi không thấy anh Hậu đâu.
Chạy vài bước, tôi thấy anh nằm sát gốc cao su, vai bị mảnh pháo xuyên trúng. Máu thấm đỏ áo. Anh cố ngồi dậy, chỉ tay về phía đường đi của đơn vị và thều thào:
“Bình… đường dây chưa xong… báo tín hiệu… Ba tiếng còi… để anh em tránh phục kích…”
Anh đưa chiếc còi sắt cho tôi bằng bàn tay run rẩy.
Tôi siết lấy nó, thổi ba tiếng dài giữa rừng cao su đang mù khói. Ba tiếng còi vang lên, lẫn trong tiếng pháo, nhưng đủ để đơn vị nghe và kịp đổi hướng. Chỉ vài phút sau, địch phục kích đúng vào con đường cũ. Nếu không có tín hiệu ấy, thương vong sẽ không biết bao nhiêu mà kể.
Khi quay lại, anh Hai Hậu đã nằm im, bàn tay vẫn nắm chặt mảnh dây cáp. Chiếc còi nhỏ trên ngực anh còn âm ấm.
Hơn năm mươi năm trôi qua, tôi vẫn giữ chiếc còi sắt ấy như báu vật. Mỗi lần cầm nó, tôi lại nhớ đến anh – người đồng đội đã hy sinh để giữ thông tin thông suốt cho cả đơn vị.
Tôi kể lại chuyện này để các bạn trẻ hiểu rằng:
Giữa chiến trường khốc liệt, đôi khi chỉ một tín hiệu nhỏ cũng cứu sống cả một tập thể. Và đằng sau tín hiệu ấy là sự hy sinh lặng thầm của những con người bình dị mà vĩ đại.



