Cựu chiến binh

BA TÔI - NGƯỜI LÍNH Ở CHIẾN TRƯỜNG XA

Đà Nẵng25/11/2025Hồ Thị Ý (Bí thư chi đoàn trường THCS Nguyễn Khuyến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BA TÔI - NGƯỜI LÍNH Ở CHIẾN TRƯỜNG XA

Ba tôi là người lính từng tham gia nghĩa vụ quân sự quốc tế. Thuở nhỏ, mỗi tối được ngồi nghe ba kể chuyện thời đi lính, tôi háo hức vô cùng. Cho đến bây giờ, tôi vẫn nhớ mãi câu nói của ba – một câu nói như vết khắc trong đời người lính trận:

“Lúc chiến đấu, có khi thấy đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mà không thể làm gì được. Nghe tiếng đồng chí bị thương gọi ‘cứu tôi với đồng đội ơi’, nhưng mình cũng không thể lao ra. Chỉ biết siết chặt khẩu súng, chiến đấu đến cùng… chỉ mong thắng được địch để cứu đồng đội.”

Ba nhập ngũ vào những năm đất nước vừa giải phóng, khó khăn chồng chất, quân thù vẫn rình rập khắp biên giới. Trong nước, nhân dân còn đói khổ, nhưng ý chí của người trai bảo vệ Tổ quốc thì không bao giờ suy suyển, quyết một lòng bảo vệ đến cùng “Một tấc không đi, một ly không rời.”

Khi chiến trường Campuchia bùng nổ, ba cùng đồng đội lại lên đường, vừa bảo vệ Tổ quốc, vừa thực hiện nghĩa vụ quốc tế thiêng liêng. Bước chân vào đời lính, ba hiểu rằng đây không còn là cuộc sống bình thường, mà là kỷ luật, là 9 điều quy định thép của quân đội, là hành quân, là chiến đấu, là đối mặt với cái chết từng ngày.

Những tháng ngày ấy, ba cùng đồng đội phải chịu đựng biết bao thiếu thốn: vắt rừng bám đầy người, bữa cơm không đủ no, áo quần không đủ ấm. Nhưng tất cả vẫn chịu đựng, lặng lẽ tiến lên phía trước.

Một lần tôi hỏi ba:

“Ba còn nhớ những trận đánh mà ba từng tham gia không? Ba kể con nghe với!”

Ba chỉ cười:

“Chiến đấu sinh tử có gì hay đâu mà kể…”

Nhưng rồi ánh mắt ba bỗng nhìn xa xăm, và câu chuyện bắt đầu…

Ba kể về những trận đánh ác liệt năm 1978 tại quân khu Đông Bắc tỉnh Tanakyri – nơi Campuchia lúc ấy chưa được giải phóng hoàn toàn. Bộ binh đánh trực diện, còn đơn vị pháo binh của ba ở phía sau chi viện. Đêm nào cũng nằm bên khẩu pháo, chỉ cần một lệnh gọi là lập tức lao ra chiến đấu. Những đêm thức trắng vì địch phục kích, những giờ phút căng thẳng khi cái chết luôn ở bên cạnh – tất cả đã trở thành ký ức không bao giờ quên.

Một đêm, trung đội của ba được phân công gác. Khi phát hiện dấu hiệu bất thường, đồng đội lập tức báo động toàn đơn vị. Nhờ sự gan dạ, đoàn kết và sự chi viện kịp thời của bộ binh, họ đã cùng nhau chiến đấu suốt đêm. Thương vong có, mất mát có, nhưng những người còn lại vẫn kiên cường giữ trận địa.

Đến 4 giờ sáng, đơn vị lại tiếp tục hành quân chi viện cho bộ binh đánh lên các đồn địch. Nhiều khi vừa vào vị trí đã bị địch pháo kích dữ dội. Nhưng nhờ sự chuẩn bị, nhờ ý chí thép, thương vong đã được giảm đi.

Khi tôi hỏi đùa ba:

“Ba hồi xưa dữ dằn quá hỉ, làm tới Trung úy luôn! Chắc phải có chiến công lắm mới được thăng cấp vậy chứ?”

Ba chỉ cười hiền:

“Ba đang làm A trưởng, sau trận đánh được đơn vị họp xét đưa lên Trung đội trưởng. Rồi qua nhiều trận nữa mới được thăng cấp như thế…”

Đơn vị pháo binh và bộ binh luôn sát cánh cùng nhau, từ những ngày đầu cho đến khi hành quân đến Pay Lin – vùng núi non hiểm trở, nơi có tỉ lệ mắc sốt rét cao nhất Campuchia. Đó cũng là nơi đơn vị của ba từng đóng quân tại chốt 566, sát biên giới Thái Lan.

Ba nói:

“Cứ mỗi lần lên chốt, tới nơi mới biết mình còn sống. Về đến đơn vị lại mừng vì mình vẫn còn đây…”

Biết bao tuổi trẻ của các anh đã gửi lại chiến trường. Biết bao đồng đội của ba đã ngã xuống trước mắt. Những lúc nhìn anh em bước chân vào lán quân y mà biết chắc rằng đó là lần cuối cùng gặp nhau, lòng người lính nào không đau…

Ngày ba trở về đất Việt, ông nói rằng điều ông hạnh phúc nhất không phải là huân chương hay cấp bậc, mà là: “Mình vẫn là người lính còn nguyên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn