Bà Trần Thị Bình và Câu chuyện Ký ức Chiến trường xưa
Trong những năm tháng chiến tranh chống Mỹ khốc liệt, dọc cái nẻo đường nặng mùi thuốc súng, có những con người thầm lặng cõng trên vai cả sự sống của chiến trường miền Nam. Họ không cầm súng xung phong, không đứng nơi tiền tuyến rực lửa, nhưng mỗi bước chân họ đặt xuống là một lời thề sinh tử với Tổ quốc.
Trong số những người phụ nữ ấy, bà Trần Thị Bình – là một biểu tượng của lòng quả cảm. Sinh năm 1942, tuổi 17 bước vào tuyến lửa bà lớn lên trong những ngày mà tiếng máy bay Mỹ trở thành âm thanh quen thuộc. Năm 1965, khi chiến sự lan rộng, bà xung phong đảm nhiệm nhiệm vụ vận tải lương thực – vũ khí từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam.
Mỗi chuyến đi, bà mang trên vai 30–40 kg gạo, muối, nước và túi y tế nhỏ. Năm 1968, trọng điểm trở thành “tọa độ chết” vì bom Mỹ đánh phá ngày đêm, đó cũng là bà Bình đối mặt với trận bom nhớ đời. Khi đang gùi gạo theo đội hình, bà nghe tiếng rít của bom chỉ trong tích tắc. Một luồng sáng trắng xé đôi màn đêm, đất tung thành cột. Sức ép hất bà ngã lăn tay rướm máu, nhưng việc đầu tiên bà làm lại là ôm chặt lấy bao gạo. Đêm ấy, bà Bình dìu một đồng đội bị thương, vừa chạy vừa cắn răng chịu vết thương trên vai, vẫn mang trọn bao gạo đến trạm tiếp nhận.
Để qua sông, đội vận tải phải đi trên những thân cây ghép vội, trơn trượt vì nước chảy xiết. Chỉ cần rơi xuống, dòng nước sẽ cuốn trôi người lẫn gạo. Có lần, khi đang qua suối, tiếng máy bay ào đến. Bà Bình đã ép mình xuống nước, ôm chặt thân cây, mặc cho dòng lạnh cắt da thịt. Trên vai, bao gạo vẫn không rời.
Sau 1975, bà Bình trở về quê. Trên vai vẫn còn một vết lõm – dấu tích của mảnh bom năm 1968. Có những đêm sốt đến mê man, nhưng sáng sớm chỉ cần nghe lệnh tập hợp có mặt để vận chuyển gạo cho bộ đội vào căn cứ là bà Bình luôn xung phong đi trước. Có lần vì miệt mài vận chuyển không kịp dò mìn nên mìn phát nổ làm bà bị thương nửa bên đầu. Máu chảy nhiều, mảnh vụn của mìn còn dính lên da nhưng bà vẫn băng băng về phía bộ đội ta đang đóng quân để kịp viện trợ lương thực.
Bao năm trôi qua, bà chưa từng quên lời thề của tuổi trẻ. Những người phụ nữ như bà Bình – nhỏ bé nhưng kiên cường – đã góp phần tạo nên hoà bình dân tộc. Cuộc đời của bà là đại diện cho các cô gái trẻ âm thầm, không khuất phục. Nếu không có bà, không có những người phụ nữ ấy sẽ không có những đoàn quân được tiếp sức để đi đến ngày cả dân tộc toàn thắng.



