Bà Trần Thị Cúc – Nữ du kích quả cảm của vùng cát cháy
Bà Trần Thị Cúc – Nữ du kích quả cảm của vùng cát cháy
Dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng ký ức về những năm tháng chiến đấu kiên cường vẫn luôn sống mãi trong tâm trí bà Trần Thị Cúc, nữ du kích xã Bình Dương, huyện Thăng Bình, Quảng Nam nay là xã Thăng An Thành Phố Đà Nẵng người đã gắn cả tuổi xuân mình với mảnh đất cát trắng khốc liệt trong cuộc kháng chiến chống Mỹ
Sinh năm 1949, mới 15 tuổi, bà Cúc đã tham gia phong trào cách mạng (1964). Khi cuộc chiến leo thang, bà đảm nhiệm công tác dân vận, bám làng, giữ đất tại xã Bình Dương. Đến năm 1969, bà được kết nạp Đảng và giữ chức Xã đội trưởng, trực tiếp chỉ huy du kích xã trong nhiều trận đánh ác liệt.
Trong ký ức bà, ngày 24/6/1967 là một dấu mốc đặc biệt. Hôm ấy, địch huy động lực lượng lớn tiến vào thôn 1, xã Bình Dương. Lực lượng du kích ít ỏi, nhưng với sự mưu trí và gan dạ, bà Cúc đã cùng đồng đội lập thế trận đánh chặn, tiêu diệt nhiều tên địch, bắn hỏng xe bọc thép và bảo vệ được địa bàn. Những năm tháng từ 1967–1975, bà tham gia hàng chục trận đánh lớn nhỏ, sống giữa bom đạn, hiểm nguy kề cận từng ngày.
Nhìn lại chặng đường đã qua, bà chỉ nói một câu giản dị:
“Thời đó, ai cũng chiến đấu hết mình vì quê hương, vì Tổ quốc.”
Đến nay hoà bình được lặp lại, bà Cúc trở về quê nhà. Mảnh đất từng cháy đỏ bom đạn giờ lại là nơi bà bắt đầu cuộc sống mới với vô vàn khó khăn. Cùng chồng thương binh Võ Viết Thắng bà gây dựng kinh tế gia đình, từng bước vượt qua thiếu thốn nơi vùng cát trắng khắc nghiệt. Bà vẫn thường xuyên ghé thăm những người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường năm ấy, để tưởng niệm những người anh em thân thiết đã từng kề vai sát cánh cùng mình trong chiến trường ác liệt.
Cuộc đời bà Trần Thị Cúc là minh chứng cho hình ảnh người phụ nữ Quảng Nam kiên cường, gan góc mà vẫn giàu lòng nhân hậu. Từ một nữ du kích dạn dày bom đạn đến người mẹ, người bà tảo tần sau chiến tranh ở bà luôn toát lên sức mạnh bền bỉ và sự hy sinh thầm lặng.
Hơn nửa đời người đã đi qua, nhưng câu chuyện về bà vẫn sống mãi như một trang sử nhỏ mà sáng rực của vùng đất Thăng An anh hùng.



