bà Trần Thị Diện kể chuyện hoa lửa
bác kể về những bữa nấu cơm cho quân đội
Tôi là Trần Thị Diện, sinh năm 1958. Có một kỷ niệm trong những năm chiến tranh mà tôi nhớ mãi, đó là một đêm nấu cơm giữa bom đạn.
Hôm ấy tôi cùng mấy chị em được phân công nấu cơm cho bộ đội. Phải nấu ban đêm vì ban ngày máy bay nhiều, dễ lộ khói. Bếp đào sẵn dưới đất, lửa chỉ được nhóm nhỏ. Tôi ngồi quạt bếp, khói cay mắt, tay chân lạnh cóng, nhưng ai cũng cố làm cho nhanh.
Cơm gần chín thì nghe tiếng máy bay. Chúng tôi tắt lửa ngay, úp nồi lại rồi chui xuống hầm. Nằm dưới hầm, nghe tiếng bom nổ, đất rơi xuống vai, trong lòng rất sợ. Nhưng tôi cứ nghĩ đến nồi cơm chưa chín, sợ anh em tối nay không có cái ăn.
Khi yên tiếng bom, chúng tôi lại lên, nhóm lửa lại như cũ. Không ai nói gì, chỉ lặng lẽ làm việc. Một lúc sau cơm chín, chúng tôi chia ra gói lại để chuyển đi. Nhìn cơm còn nóng, tôi thấy lòng mình nhẹ đi, quên cả mệt.
Giờ nhớ lại, đó chỉ là một việc rất nhỏ. Nhưng giữa bom đạn, có được nồi cơm cho bộ đội cũng là niềm động viên lớn. Với tôi, đó là một kỷ niệm không bao giờ quên của những năm tháng chiến tranh.


