Bà Trần Thị Hướng
Bà Trần Thị Hướng, sinh năm 1947, ở xã Nam Ba Đồn đã kể: Hồi đó, bà còn trẻ lắm
Bà Trần Thị Hướng, sinh năm 1947, ở xã Nam Ba Đồn đã kể: Hồi đó, bà còn trẻ lắm. Quê nghèo, chiến tranh liên miên, bà theo đội thanh niên xung phong ra mặt trận. Tóc còn xanh mà vai đã gánh đầy việc. Bà không cầm súng nhiều như các chú bộ đội, nhưng công việc của bà là mở đường, tải đạn, cứu thương. Cùng đồng đội sống trong những lán nhỏ giữa rừng. Ban ngày cuốc đá, lấp hố bom, ban đêm khiêng thương binh về trạm. Có những hôm mưa rừng tầm tã, bùn đất bám kín chân, vai đau rát vì gùi nặng. Cơm thì ít, nhiều bữa chỉ có khoai lang luộc chấm muối, chia nhau từng miếng mà vẫn cười. Một lần, máy bay địch bất ngờ thả bom xuống con đường bà đang sửa. Đất đá văng tung tóe. Bà và mấy chị em lao xuống hầm. Khi yên tiếng nổ, bà nghe có tiếng gọi yếu ớt. Một chị bị mảnh bom làm kẹt chân. Bà với người khác đào đất bằng tay, móng tay bật máu mới kéo được chị ra. Lúc đó bà run lắm, nhưng chỉ nghĩ: không cứu thì chị ấy sẽ không qua nổi.Đêm về, bà ngồi vá lại chiếc áo rách dưới ánh đèn dầu leo lét. Ngoài kia, rừng im lặng đến lạ. Bà nhớ nhà, nhớ bếp lửa, nhớ tiếng mẹ gọi. Nhưng bà hiểu, nếu ai cũng sợ, cũng quay về, thì lấy ai giữ đường cho bộ đội ra tiền tuyến.
Ngày hòa bình, bà trở lại quê. Tóc đã pha sương, lưng không còn thẳng như xưa, nhưng mỗi khi kể lại, bà vẫn mỉm cười: Thời chiến vất vả thật, nhưng nhờ vậy mà con cháu bây giờ mới được sống yên bình, hạnh phúc như bây giờ.


